Tải bản đầy đủ (.pdf) (5 trang)

Con không muốn về nhà pdf

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (131.9 KB, 5 trang )

Con không muốn về nhà!
Đừng vội kết luận khi nghe con bạn nói: “Con không muốn về nhà”, hãy
lắng nghe để trở thành bạn của con, để chúng không bao giờ chúng phải
nói ra câu đó.
Nghe tiếng chuông tôi vội vàng ra mở cửa, tự hỏi không biết ai đến chơi
vào giờ này. Hoá ra là Lâm thằng cháu con ông anh tôi. Thấy mặt mũi
nó bờ phờ tôi gặng hỏi:
- “Cháu đi đâu về mà trông mặt mày phờ phạc thế?”
- “Cháu đi học về cô ạ! Hôm qua cháu thức khuya, hôm nay lại học cả
ngày, cháu mệt quá. Cô cho cháu ở nhà cô tạm mấy ngày nhé. Cháu mệt
mỏi quá, cháu sợ học rồi, cháu không muốn về nhà nữa”.
Không biết chuyện gì xảy ra tôi thấy lo lo, gắng hỏi han mãi Lâm mới kể
cho tôi nghe:
Hơn một năm nữa là cháu thi đại học, cháu muốn thi vào Ngân hàng
nhưng bố mẹ cháu nhất định bắt cháu thi vào trường Y. Cháu đã nói rõ
với bố mẹ là cháu không thích học Y, từ nhỏ đến lớn cháu đều nghe theo
bố mẹ mọi chuyện, bay giờ chuyện này liên quan đến nghề nghiệp của
cháu sau này cháu muốn làm theo sở thích của mình. Nhưng bố mẹ cháu
không chịu hiểu, bố cháu còn bảo: “Chúng nó mong có cha mẹ làm
trong ngành không được, mình có bố mẹ làm trong ngành rồi mà không
chịu tận dụng. Có ai sướng như mày không, bố mẹ lo cho học lại lo cho
cả công ăn việc làm trong một bệnh viện lớn như thế. Mày còn muốn
như thế nào nữa. Có voi đòi tiên”.

Khi cháu viện lý do trường đó lấy điểm cao quá, con sợ không thi nổi thi
bố cháu bảo còn hơn một năm nữa, thừa thời gian để cố gắng. Thế là từ
đấy bố cháu tìm đủ các lớp cho cháu học thêm, tối còn thuê gia sư kèm
cặp riêng cháu nữa. Ngày nào cũng học từ sáng đến tối khuya, đầu cháu
lúc nào cũng căng như dây đàn. Có hôm căng thẳng quá cháu nghỉ học
đến nhà mấy người bạn cho đầu óc sảng khoái hơn. Bố mẹ cháu hỏi thầy
thấy cháu nghỉ học thế là mắng cháu là thằng hư hỏng: “Mày bắt đầu hư


hỏng từ khi nào thế hả? Bố mẹ đầu tư cho học những thầy tốt nhất, mày
còn không biết điều”. Cháu chán về nhà lắm rồi cô ạ. Về nhà cứ nhìn
thấy bố mẹ là nhìn thấy học, cháu xem tivi, nghe nhạc một chút mẹ cháu
cũng la: “Bây giờ là lúc nào rồi mà con còn nghe nhạc, thi đến nơi rồi
đấy con ạ…”.
Không chỉ có chuyện học, bố mẹ cháu quan tâm xét nét cả những người
bạn của cháu. Bạn bè cháu đến nhà chơi, thậm chí là học nhóm bố mẹ
cháu cũng hỏi cặn kẽ xem bạn đó là ai, lực học ở lớp thế nào, hoàn cảnh
gia đình ra sao. Cháu có thắc mắc thì bố cháu bảo: “Con nên chọn bạn
mà chơi, nên chơi với những bạn học lực khá giỏi trong lớp, ngoan
ngoãn hiền hành, hoàn cảnh gia đình đàng hoàng tử tế. Những người bạn
ấy mới chịu khó học hành, như thế mới cùng nhau tiến bộ được”. Không
chỉ có thể, mẹ cháu cho cháu tiền tiêu cũng phải hỏi cháu tiêu vào việc
gì? Không quên kèm theo câu dặn dò: “Không được dùng tiên mẹ cho
vào chơi điện tử. Thời gian không còn nhiều nữa đâu, chịu khó mà học”.
Cháu biết là bố mẹ nói đúng và quan tâm đến cháu nhưng mà bố mẹ làm
thế cháu thấy mình như một con “gà công nghiệp” ấy cô ạ”.
Sau khi phân bua một hồi thằng bé năn nỉ: “Thôi cô cho cháu ở đây vài
ngày nhé, cháu vừa học vừa chơi với em Bi cho thoải mái cô ạ. Cô gọi
điện cho bố cháu chắc bố cháu đồng ý đấy”. Nói rồi thằng bé lao vút lên
cầu thang chơi với cu Bi - con trai tôi như để tung hết những căng thẳng,
bực dọc trong người.
Trái ngược với Lâm được bố mẹ chăm lo một cách thái quá thì Nguyên
lại không nhận được sự quan tâm từ bố mẹ. Nhà Nguyên thuộc loại khá
giả. Bố mẹ em đi làm ăn xa, một tháng chỉ đảo qua nhà đôi ba lần. Toà
nhà 5 tầng đầy đủ tiện nghi nhưng chẳng có ai ở ngoài Nguyên và hai
bác giúp việc. Tiền tiêu sài mua sắm Nguyên không bao giờ thiếu, hết
tiền gọi mẹ mẹ lại gửi vào thẻ ATM cho. May mà con bé cũng ngoan
nên vắng bố mẹ mà không chơi bời hư hỏng.
Thế nhưng mỗi khi nhìn thấy bạn bè được đi chơi cùng gia đình cuối

tuần, được mẹ đưa đi mua sắm cái này cái kia, gặp chuyện vướng mắc
thì chạy về nhà nhờ mẹ “quân sư” mà Nguyên thấy thèm khát. Nguyên
thân với con gái chị nên hai đứa lúc nào cũng quấn lấy nhau, nó coi chị
như mẹ của mình. Con bé tâm sự thường không muốn về nhà vì mỗi khi
về nhà nhìn nhà cao rộng mà không có người lại thấy tủi thân.
Hay như chuyện nhà hàng xóm có hai cô con gái sàn sàn tuổi nhau cách
nhau hai tuổi nhưng mọi việc lớn bé trong nhà từ nấu cơm, giặt quần áo,
lau nhà… đều một tay cô chị làm. Thảo có sai em làm gì nó cũng viện lý
do là đau này đau kia nhưng ngồi xem tivi, nghe nhạc. Thảo có ý kiến
với mẹ thì mẹ Thảo luôn nói “phải nhường nhịn em, làm chị thì không
được tị nạnh với em. Em nó nhỏ con chiều nó chút. Hễ Thảo than thở gì
với mẹ về em là mẹ lại bênh cô em lười nhác chằm chặp. “Cháu muốn
sang bà ngoại ở vài hôm hoặc vài tháng cũng được cô ạ. Cháu không
thích mẹ cháu thiên vị như thế. Cháu muốn mẹ cháu công bằng hơn
trong việc đối xử với hai chị em…”, Thảo than thở.
Tôi không biết các bậc cha mẹ khi đọc được những câu chuyện này sẽ
nghĩ gì. Đừng vội kết luận khi nghe con bạn nói câu: “Con không muốn
về nhà”, hãy lắng nghe để trở thành những người bạn của con cái và để
chúng tự rút lại câu nói trên và để không bao giờ chúng phải nói ra câu
đó. Hãy để gia đình luôn là bến đỗ của con trẻ.
Theo:
Eva

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×