Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (126.67 KB, 4 trang )
Không nên dạy con bằng bạo lực
Không có gì tức giận khi cha mẹ phải chứng kiến cảnh đứa bé 'mặt cứ
nhơn nhơn' trước những lời dạy dỗ của họ. Có người quá nóng giận đã
sử dụng bạo lực để "trị" con.
Tuy nhiên, phương pháp này chỉ chứng tỏ bạn đã không có đủ sự kiên
nhẫn trong việc dạy trẻ.
Đứa con trai 12 tuổi, trốn học đi đá bóng. Biết chuyện, người bố rất tức
giận, sau một hồi giảng giải, phân tích nhưng nó vẫn chỉ cúi đầu, im lặng
mà không hề có dấu hiệu ăn năn. Không chịu nổi, người bố đã tát con
hai cái vào má.
Nhưng sau ngày bị bố đánh đau, thằng bé lại càng lầm lì hơn. Về nhà chỉ
chào bố mẹ qua loa rồi vào phòng ở lì trong đó, không nói gì. Quá lo
lắng, ông bố buộc phải gọi điện đến trung tâm tư vấn để được giúp đỡ.
Theo Ths Phạm Mạnh Hà, Trung tâm Hỗ trợ và tư vấn tâm lý, người lớn
thường có nhiều biện pháp buộc trẻ phải vâng lời bằng đòn roi hay bỏ
đói, giam cầm Nhưng cuối cùng, người thất bại lại chính là cha mẹ chứ
không phải con cái, bởi đó chỉ là sự đàn áp chứ không phải giáo dục.
Chính những hành vi bạo lực kể trên đã hủy hoại sự phát triển cá tính
của trẻ.
Thông thường, trẻ làm sai nhưng không biết là đã sai ở đâu, đồng thời
nảy sinh tư tưởng chống đối. Do vậy, khi con bạn tỏ ý không nghe lời,
nên làm theo những cách sau:
Thỉnh thoảng tỏ ra thản nhiên: Có những lúc đứa trẻ tỏ ra quá bướng
bỉnh, nhưng nếu người lớn biết thản nhiên tự chủ thì mọi chuyện sẽ đâu
vào đấy, thay vì cứ phải giận dữ, bực dọc chỉ làm cho sự việc trở nên
phức tạp mà thôi.
Cha mẹ phải thân thiện với trẻ: Bằng thái độ nhẹ nhàng, phân tích đúng
sai, tránh dùng những lời nặng nề mắng mỏ, chì chiết. Mỗi khi trẻ mắc
lỗi không nên quá chú ý đến lỗi của chúng mà hãy coi đây là một cơ hội
để bạn giáo dục con.