Tải bản đầy đủ (.pdf) (12 trang)

Hoa viên kì ngộ tập - gốc gác và sáng tân Phần 2 doc

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (214.52 KB, 12 trang )

Hoa viên kì ngộ tập - gốc
gác và sáng tân
Phần 2







Tầm Phương nhã tập cũng giống như các tiểu thuyết tài tử giai nhân
thông thường, kết cấu gồm 4 phần: gặp gỡ - đính ước - gia biến - đoàn tụ. Do
chỉ chú trọng đến yếu tố diễm tình diễm sự nên kết cấu tổng quan của Hoa viên
kì ngộ tập không có phần gia biến. Trong Tầm Phương nhã tập, Ngô Đình
Chương 3 lần trở về nhà. Lần thứ 2 khi chàng về nhà để thông báo cho gia đình
về việc họ Vương qua đời và lo việc phúng viếng cũng chính là khi màn gia biến
xảy ra tại nhà họ Vương. Phần này kéo dài đến khi Đình Chương đi thi xong, đỗ
đạt quay về mới kết thúc. Sự kiện Ngô Đình Chương đi thi đỗ rồi trở về
được Tầm Phương nhã tập miêu tả rất sơ lược, đại để là nhân triều đình trị tội
kẻ gian thần rồi mở lại khoa thi, Ngô Đình Chương nhận thấy đây là một cơ hội
tốt để rửa oan cho mình bèn lên đường ứng thí. Chàng thi đỗ Hương cống, rồi
vào thi tiếp, lại đỗ, được phong làm Hàn lâm Thừa chỉ. Đình Chương lấy lí do
chưa có vợ nên dâng tấu xin về cưới vợ, được vua đồng ý. Thế là chàng lên
đường trở về. Trong Hoa viên kì ngộ tập, đoạn này được tác giả hết sức chú
trọng, thời gian văn bản cũng lớn hơn ở tác phẩm gốc rất nhiều. Triệu sinh gặp
gỡ các giai nhân, cùng nhau hoan ái, hẹn ước; việc chàng đi thi là một sự chia
cách, đấy là khi các nhân vật có dịp để thể hiện tâm trạng của mình: Lan và Huệ
làm rất nhiều thơ từ để diễn tả nỗi tương tư, Triệu sinh gửi thư về cho hai nàng
để nói niềm nhung nhớ… Như vậy, đối với Hoa viên kì ngộ tập, sự kiện Triệu
sinh đi thi chính là cơ hội để nhân vật bộc lộ thêm cái tài tình của họ, đồng thời
sự xa cách cũng như dịp để thử thách tình cảm của tài tử giai nhân, khiến cho


quan hệ giữa họ không chỉ đơn thuần là sự say mê hời hợt, nhất thời. Như
vậy, Hoa viên kì ngộ tập tuy không có phần gia biến nhưng lại có phần chia li,
xa cách; trên thực tế, nó vẫn có kết cấu gồm 4 phần: gặp gỡ - đính ước - chia
cách - đoàn tụ. So với tác phẩm gốc, kết cấu này cũng cho thấy sự định hướng
rất nhất quán về nội dung của Hoa viên kì ngộ tập. Không chỉ dừng lại ở đó, so
sánh hai cốt truyện cho thấy, trong khi tiếp thu ảnh hưởng của Tầm Phương
nhã tập, trên định hướng nội dung đã xác định, tác giả Hoa viên kì ngộ tập còn
phải lựa chọn các tình tiết phù hợp, tổ chức lại chúng để tình tiết và kết cấu tác
phẩm thống nhất với ý đồ nghệ thuật của mình.

Về nhân vật, do tỉnh lược cốt truyện nên từ Tầm Phương nhã tập sang
đến Hoa viên kì ngộ tập, có 6 nhân vật đã bị loại bỏ, gồm 1. Vu Vân, 2. Tiểu
Hoàn (thị nữ của Vu Vân), 3. Vợ cả của họ Vương, 4. Sĩ Bưu (chú của Phượng
và Loan), 5. viên quan tham đã ăn tiền của Sĩ Bưu để kết tội Đình Chương, 6.
Triệu Ứng Kinh (kẻ định cưỡng hôn Phượng). Bốn nhân vật sau không có vai
trò quan trọng trong diễn tiến của câu chuyện diễm tình nên bị loại bỏ là điều dễ
hiểu. Nhưng Vu Vân và Tiểu Hoàn là hai nhân vật tham gia trực tiếp vào các
cuộc “vui vẻ” của Ngô Đình Chương, tại sao lại bị tác giả Hoa viên kì ngộ
tập cắt bỏ? Đây chính là điểm rất quan trọng thể hiện sự dụng công tìm tòi và ý
đồ nghệ thuật của tác giả Hoa viên kì ngộ tập.

Trong Tầm Phương nhã tập Vu Vân và Tiểu Hoàn đều là các nhân vật “có
vấn đề”. Vu Vân là trắc thất của họ Vương, là dì của Phượng và Loan, tức là có
sự chênh lệch về thế hệ. Cảm động trước sự đa tài và đa tình của Đình
Chương, lại cám cảnh “kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng”, tự nhủ chàng này “hơn
Vương lão cả chục lần” nên Vu Vân không ngại ngần thế thân Loan, quan hệ
xác thịt với Ngô Đình Chương. Như vậy, Vu Vân đã trái đạo tam tòng, lại vô tình
khiến Đình Chương phạm vào tội gian dâm, dưới góc nhìn đạo lí, điều đó cố
nhiên là quan hệ bất chính, dù có phủ lên chút màu sắc tài tử giai nhân cũng
không thể biện hộ được. Tác giả muốn xây dựng một tiểu thuyết có dáng vẻ tài

tử giai nhân, nhân vật đa tài và đa tình, nhưng ở đây khi tài tử chưa chinh phục
được giai nhân đã mắc vào tội gian dâm, điều đó hiển nhiên khiến cho hình
tượng nhân vật chính ít nhiều bị đổ vỡ. Nhân vật sẽ không phải là đa tài, đa tình
mà là đa dục, dâm dục. Thêm nữa, lí do nhân vật Vu Vân bị cắt bỏ có thể còn
do nàng không phải là một người con gái còn trong trắng. Điều này có thể được
khẳng định thêm qua việc tác giả Hoa viên kì ngộ tập cắt bỏ nhân vật Tiểu
Hoàn, thị nữ của Vu Vân.

Khi Ngô Đình Chương chiếm đoạt được Tiểu Hoàn, thấy nàng ta có vẻ
mạnh mẽ khác thường, hỏi ra mới biết nàng đã từng bị ông chủ họ Vương hái
bẻ “nhị đào”, chàng ngậm ngùi thốt lên “tiếc thật, cây hải đường xinh đẹp là thế
mà lại bị cây giây leo già quấn quanh”. Vu Vân và Tiểu Hoàn có điểm chung,
đều là người đã qua tay ông chủ họ Vương, tức là bố vợ của Ngô Đình Chương
sau này; gian díu với những người phụ nữ của nhạc phụ âu cũng là điều nên
tránh.

Tiểu Hoàn tuy có góp mặt trong “chiến dịch tình ái” của Đình Chương,
nhưng là nhân vật phụ; loại bỏ nhân vật này vì thế không ảnh hưởng gì đáng kể
đến diễn tiến của truyện. Nhưng Vu Vân lại hoàn toàn khác, là người có vai trò
quan trọng trong các cuộc tình ái của Đình Chương, xuất hiện trong nhiều tình
tiết và thời khắc quan trọng, là người đầu tiên quan hệ với Sinh, tạo điều kiện
cho Sinh tiếp cận với Phượng, tham mưu cho Sinh sách lược chinh phục đối
tượng. Thậm chí sau khi đã chết, lúc truyện sắp đi đến hồi kết thúc, Vu Vân vẫn
hiện về gặp Đình Chương trong giấc mộng, thông báo việc tương lai, thổi vào
truyện chút không khí kì ảo, huyễn hoặc. Do vậy, khi tác giả Hoa viên kì ngộ
tập cắt bỏ nhân vật này sẽ tạo ra những “khoảng trống”, và với những khoảng
trống đó, trật tự các sự kiện có thể phải thay đổi khá lớn. Dường như không
muốn rơi vào hoàn cảnh đó, tác giả Hoa viên kì ngộ tập đã nghĩ ra một biện
pháp ổn thỏa, “lưỡng toàn kì mĩ”, đó là cho nhân vật Lan đồng thời kiêm hai vai
diễn của Vu Vân là Loan nương.


Trong truyện Tầm Phương nhã tập, quan hệ giữa Vu Vân và Loan nương
là dì cháu, là giữa con gái với vợ của cha. Thêm vào đó, khi Đình Chương xen
vào cuộc, ngoài các quan hệ trên, giữa hai người còn là tình địch. Do ghen
tuông, nghi ngờ Vu Vân cướp đoạt tình yêu của mình nên khi có sứ giả từ nơi
cha nàng đang chinh chiến về nhà, Loan hối lộ sứ giả, giả truyền lệnh cha đòi
Vu Vân đến nơi chiến sự, rồi sau đó, vì nhớ nhung sầu muộn, Vu Vân chết tại
nơi xa. Trong cái chết đó, cố nhiên Loan chịu trách nhiệm liên đới. Do vậy, cho
nhân vật Lan nương kiêm hai vai của Vu Vân và Loan nương không những lấp
đầy những khoảng trống do sự vắng mặt của Vu Vân tạo ra, mà còn xóa đi cái
tội lỗi hiển nhiên mà Vu Vân và Đình Chương đã phạm phải. Điều này khiến cho
cuộc dấn thân của nhân vật chính vào các cuộc tình ái lộ rõ nét tài tử giai nhân;
hình tượng các nhân vật đẹp hơn, trong trẻo, thuần chất tài tử giai nhân, và như
vậy dễ được chấp nhận hơn.

Sau khi đã cắt bỏ (nhân vật Tiểu Hoàn) và dùng biện pháp đóng thế, các
nhân vật tham gia câu chuyện tình ái chuyển đổi tương đương từ Tầm Phương
nhã tập sang Hoa viên kì ngộ tập như sau:

Ngô Đình Chương = Triệu Kiệu
Vu Vân + Phượng = Lan
Phượng = Huệ
Xuân Anh = Xuân Hoa
Thu Thiềm = Thu Nguyệt

Ở Tầm Phương nhã tập, cuộc tình của Ngô Đình Chương là cuộc tình tay
bảy. Sang Hoa viên kì ngộ tập, do đã cắt và gộp, nên cuộc tình của Triệu Kiệu
chỉ còn là cuộc tình tay năm. Nhân vật Lan do kiêm hai vai diễn của Vu Vân và
Loan nên chính là hai trong một; nhân vật bị loại bỏ thực sự chỉ có Tiểu Hoàn.
Trong Hoa viên kì ngộ tập, số lượng nhân vật tuy giảm, nhưng là giảm theo

hướng “tinh tuyển”. Do vậy, yếu tố sắc dục vẫn được đảm bảo một cách tương
đối nguyên vẹn.

Có thể nói Tầm Phương nhã tập vừa có yếu tố tài tử giai nhân lại vừa có
tính chất sắc dục. Đầu truyện, Ngô Đình Chương được giới thiệu là người học
rộng, có tài nhả ngọc phun châu, nhưng liền sau đó, do bị cuốn vào các cuộc
tình ái liên miên, lại phạm cả những điều cấm kị, rốt cục, yếu tố sắc dục thì
mạnh mà yếu tố tài tử giai nhân lại lu mờ. Đến Hoa viên kì ngộ tập, cốt truyện
gọn nhẹ và tập trung, nhân vật được tinh giản, ngôn từ được nhã hóa, thêm vào
đó tác giả lại tăng cường thêm cho truyện một số lượng khá lớn thơ từ nên yếu
tố tài tử giai nhân nổi bật lên bên cạnh yếu tố sắc dục; do vậy đã mang lại hiệu
quả nghệ thuật thực sự cho tác phẩm và cũng phù hợp với tâm lí tiếp nhận của
người Việt

Tiếp thu cốt truyện từ tác phẩm Tầm Phương nhã tập, tác giả Hoa viên kì
ngộ tập đã thể hiện sự dụng công của mình qua việc loại bỏ một số tình tiết và
nhân vật, lôgích lại câu chuyện ở một số tình tiết, thay đổi một số yếu tố về
nhân danh, địa danh, thời đại… theo hướng Việt hóa, biến một truyện vốn là
tiếp thu và viết lại từ tác phẩm Trung Quốc thành một tác phẩm thuần Việt. Hoa
viên kì ngộ tập là một dạng “cố sự tân biên”, nhưng tân biên bằng chữ Hán,
không hề chuyển thể nên sự phóng tác chỉ khuôn trong một phạm vi nhất định,
các chi tiết vay mượn hãy còn rất lớn. Với Lưu sinh mịch liên kí, Hoa viên kì
ngộ tập chỉ vay mượn một số chi tiết riêng lẻ thì với Tầm Phương nhã tập, sự
vay mượn không chỉ dừng lại ở con số một vài mà là hàng loạt, hàng loạt tình
tiết gần như nguyên vẹn. Dưới đây chỉ xin dẫn ra một số ít tình tiết có liên quan
đến tính sex, yếu tố được các nhà nghiên cứu cho là “độc đáo”.
TẦM PHƯƠNG NHÃ TẬP HOA VIÊN KÌ NGỘ
TẬP
Anh im lặng hồi lâu rồi
đáp:

- Loan nương là người biết
thơ ca, chẳng bằng chàng hãy làm
một bài từ để thăm dò xem sao.
Sinh nói:
- Phải lắm!
Bèn cùng Anh đến thư các.
Sinh đang ngẫm nghĩ tìm ý tứ, thấy
Anh đứng bên, mắt long lanh, tóc
mây tha thướt, đôi bên nhìn nhau,
niềm dục trỗi dậy. Sinh liền nói với
Nguyệt im lặng hồi
lâu rồi đáp:
- Huệ nương là người
biết chữ, chàng hãy làm một
bài thơ chuyển tới xem sao.
Sinh nói:
- Hay lắm.
Bèn cùng Nguyệt ra
vườn.
Sinh vừa tìm bút vừa
suy nghĩ, nhìn thấy Nguyệt
mắt long lanh, tóc mây tha
Anh:
- Hứng thơ chưa tới, hứng
xuân đến trước, biết sao đây, sao
đây!
Sinh bèn kéo Anh đến bên
gối
thướt, bèn vứt bút nói rằng:
- Tứ thơ chưa đến, tứ

xuân đến trước. Nàng chính là
bài thơ của ta.
Sinh bèn kéo nguyệt
đến bên gối.
… Phượng nói:
- Thiếp không phải người
bội tín, nhưng thấy chàng bệnh vừa
khỏi, trong lúc chìm đắm mây mưa,
liệu có thể kìm chế được ư! Nếu có
điều không như ý, tuy nói là yêu
chàng, thực ra là hại chàng đó.
Thiếp nỡ lòng sao?
Sinh nghe Phượng nói êm
tai, cũng không nỡ cưỡng đoạt.
Huệ b
èn ôm vào lòng
mà nói:
- Thiếp há phải ngư
ời
bất cận nhân tình ru? Nhưng
chàng bệnh nặng vừa thuyên
giảm, không thể vội vàng đam
mê việc mây mưa. Nay nếu
như gi
ữ chữ tín với lời hôm nọ
thì ví như người đang ốm mà
bắt gánh nặng đi xa, há chẳng
phải là cố tình hại ch
àng đó ư?
Sao chàng không lượng xét.

Sinh nghe lời Huệ
càng cảm thấy trân trọng. Lúc
này không nỡ cưỡng đoạt.
Nói xong cố sức đẩy
Phượng xuống gối. Phượng cũng
không dám cưỡng lại, cứ mặc cho
Sinh cởi bỏ y phục. Trong chăn phỉ
thúy, hải đường máu nhuộm; trên
gối tử ương, nhụy quế hương bay.
Tình nồng đượm, mặc sức vứt tung
Nói xong cố sức đẩy
Huệ xuống gối. Huệ cũng
không cố chống cự.
Trong đệm phù dung
hải đường máu nhuộm, dưới
chăn phỉ thúy, đan quế hương
hài tất; hứng dâng tràn, quản chi bời
rối tóc mây. Sinh yêu Phượng đẹp,
mỉm cười khoan thai; Phượng
thương Sinh bệnh, thẹn thùng khép
nép […]…
Đêm ấy, Sinh mê mải vì
dục tình, sắp canh năm mới ngủ.
Đến khi mặt trời chiếu hồng song
cửa mà Sinh với Phượng còn kề má
say sưa. Thu Thiềm sợ có người đến
bắt gặp, bèn vén màn, khẽ nói:
- Dương Đài còn chưa tỉnh
sao?
Sinh và Phượng giật mình

choàng tỉnh, chỉnh trang y phục rồi
dậy.
bay. Mày ngài liên hồi chớp
chớp mặc cho bướm lượn săn
tìm, mắt phượng lim dim mơ
màng, không cấm ong bay hút
mật. Xiêm màu phấp phới
khác nào mưa trút hoa sen, tóc
mây rối bời, hệt như gió thổi
cành dương. Thật là một khắc
ngàn vàng, chỉ giận đêm vui
quá ngắn.
Đêm ấy, Sinh đã mê
mẩn vì tình, cho mãi đến khi
mặt trời chiếu hồng song cửa
mà Sinh với Huệ nương còn
chụm đầu áp má say sưa.
Thu Nguyệt vén màn,
khẽ nói:
- Dương Đài còn
chưa tỉnh sao?
Huệ mới giật mình
thức dậy. Sinh cũng từ biệt ra
về.
Rượu xong, Sinh muốn cầu
hoan với Phượng, Phượng từ chối,
thưa rằng:
- Mọi việc phải như
ờng bậc
tôn trưởng, thiếp đây nào dám.

Sinh quay sang Loan, Loan
Tối hôm ấy Sinh đến
phòng Huệ, sai Nguyệt mời
Lan vào trướng gấm. Sinh
muốn cầu hoan với Huệ, Huệ
thưa:
- Mọi việc phải
khẽ nói:
- Lễ dâng người mới,
không thể tiếm lạm.
Hai người như
ờng nhau hồi
lâu, Sinh cũng không thể nghĩ ra
cách nào vẹn toàn, bèn nói:
- Loan không đố kị,
Phượng chẳng thiên tư, cả hai kiêm
thành, cũng nên kiêm ái.
Rồi một tay kéo tay Loan,
một tay vỗ vai Phượng, cùng vào
trong màn là. Hai nàng tuy kìm chế
dục tình, nhưng r
ồi cũng đều bị Sinh
cuốn vào dục hứng. Đêm ấy cùng
gối gối dài, đắp chăn lớn, hai mĩ nữ,
một nam nhân, cuộn tròn như rắn
ấp, sát cạnh tựa chim liền cánh,
chừng chẳng còn biết Sinh là Sinh,
Loan Phượng là Loan Phượng nữa.
nhường bậc tôn trưởng, thiếp
không dám hưởng trước.

Sinh ôm Lan vào
lòng, cầu hoan với Lan. Lan
cũng ngượng ngùng:
- Thiếp không dám!
Hai người nhường
nhau h
ồi lâu, Sinh cũng không
thể tự chủ được nữa bèn một
tay kéo lấy vai Lan, tay kia
mân mê vú Huệ, mặc sức đùa
cợt trong chăn phỉ thúy, tận
hưởng cuộc hoan lạc trong cõi
nhân gian, không biết Sinh là
Sinh, Lan Huệ là Lan Huệ
nữa.

Loan hẹn Phượng cùng
mang rượu đến chúc mừng Sinh.
Đến nơi, Sinh nói:
- Dịp may khó gặp, không
thể chỉ vui riêng mình, như nàng
Anh và nàng Thiềm, cũng nên góp
mặt.
Hai nàng đều đồng ý.
Sinh nói:
- Đối ẩm trước hoa,
vào xuân dư
ới trăng có thể gọi
là việc vui thú trên đời đó.
Nhưng ta nay được cuộc gặp

gỡ tốt lành này, thì cô Hoa cô
Nguyệt quả là có công. Đêm
nay hãy cùng các cô chung
vui, hai nàng thấy thế nào?
Hai nàng đều đồng ý.

Sinh hứng tình không thể
kìm được, muốn cầu hoan với
Phượng. Phượng nói:
- Trong ánh trăng tỏ ngời,
sao có thể làm chuyện ấy!
Sinh nói:
- Quảng Hàn muốn vậy mà
chẳng được, há lại ghen với nhau
ru?
Liền cùng Phượng giao
hoan giữa đệm. Xong, Anh đốt th
êm
hương, Thiền rót thêm rượu, Loan
dậy chúc mừng Sinh. Sinh nói:
- Hãy đợi vui xong rồi c
ùng
uống, nên chăng?
Bèn cợt nhả với Loan,
Loan cũng không phản đối. Sinh
nhân đó được giải phần tửu hứng.
Song e ơn huệ ban xuống không
đều, lại muốn cầu hoan với Anh.
Anh nhân lúc Sinh giao hoan v
ới các

nàng kia, tình đã phiêu bồng, mặc
chi Sinh tùy ý thích, không hề gây
khó khăn. Thiềm xem tình thế thì
hẳn Sinh sẽ tìm đến mình nên trốn
trước. Khi Sinh tỉnh dậy không thấy
Thiềm đâu […]…
Ca vừa xong thì Sinh
kéo Huệ đè xuống. Huệ nói:
- Trăng sáng gi
ữa trời
thế kia, sao có thể làm vậy?
Sinh nói:
- Bể biếc trời xanh
cũng chiều lòng, Quảng Hàn
muốn vậy mà không được, há
lại ghen nhau sao?
Rồi đẩy ngã vào
trong đệm, phỉ sức mây mưa.
Xong r
ồi sinh lại kéo Lan, Lan
cũng không chống lại. Bắt
chước theo hình dáng chim
vụ, phỏng học theo tư thái
uyên ương, quả là niềm cực
lạc trong cõi nhân gian. Sau
đó đến Xuân Hoa. Lúc Xuân
Hoa giao hợp với Sinh, lòng
xuân rạo rực, mặc cho Sinh
muốn làm gì thì làm, không h


mảy may khó khăn. Sau đó
đến Nguyệt, Nguyệt không
chịu. Sinh nói:
- Đất đai trong thiên
hạ, mười phần ta đã có được
tám chín, nay chỉ còn mảnh
Tìm kiếm khắp chốn, thấy
Thiềm ở bên giàn hoa phù dung,
dưới cây hòe, Sinh cười nói:
- Nàng cố ý làm khó ta, giờ
trốn đi đâu!
Không đ
ợi có gối chăn, liền
cùng Thiền vui cợt. Sinh đương cao
hứng, lại có hơi men, Thiềm không
cự nổi. Đương lúc mải mê thì Loan
Phượng và Xuân Anh vừa đến, liền
ngăn lại. Đêm ấy, Sinh uống say túy
lúy, các nàng đều uống say, canh
năm mới dứt, ai về phòng ấy.
đất nhỏ bằng viên đạn, sao
dám chống cự vương sư?
Rồi bế vào trong
đệm, mặc sức mây mưa. Hoa
binh nguyệt trận, nhung mã
tung hoành. Giao hoan xong,
Sinh lại cùng hai nàng đ
ối ẩm.
Mãi đến khi trăng lặn sau núi,
bất giác say mèm. Các nàng

vực chàng vào ngủ.

Như vậy, Hoa viên kì ngộ tập là tác phẩm viết dưới ảnh hưởng của bộ tiểu
thuyết Quốc sắc thiên hương thời Minh, trong đó ảnh hưởng của Lưu sinh mịch
liên kí và Tầm Phương nhã tập là lớn nhất. Lưu sinh mịch liên kí chỉ ảnh hưởng
tới Hoa viên kì ngộ tập ở một số tình tiết lẻ tẻ. Tác phẩm chính yếu mà tác
giả Hoa viên kì ngộ tập dựa vào là Tầm Phương nhã tập. Song tuy bị ảnh
hưởng sâu nặng bởi Tầm phương nhã tập nhưng Hoa viên kì ngộ tập không
phải là sự tiếp thu y nguyên, toàn bộ mà chỉ là tiếp thu một bộ phận căn bản, cốt
tủy của tác phẩm gốc, rồi tổ chức lại cốt truyện, cách tân theo hướng Việt hóa,
giản hóa và nhã hóa Kết quả là đã tạo tác ra một tác phẩm mới có dáng dấp
Việt Nam với cốt truyện gọn nhẹ và mạch lạc, nhân vật được tinh giản, yếu tố
sắc dục tuy vẫn đậm đặc nhưng đã được nhã hóa bởi yếu tố tài tử giai nhân,
khiến truyện đôi chỗ miêu tả dục tình một cách bạo dạn, lộ liễu mà không gợi
lên cho người đọc cảm giác tục tĩu, thô bỉ. Trên căn bản, sự tiếp nhận và sáng
tân của tác giả Hoa viên kì ngộ tậpkhiến cho tác phẩm tuy là “viết lại” nhưng
nhiều chỗ đã vượt lên một tầm cao mới so với tác phẩm gốc./.


×