Tải bản đầy đủ (.pdf) (5 trang)

Trăn trở ngày thi ppsx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (68.33 KB, 5 trang )

TRĂN TRỞ NGÀY THI
( Hồng Anh)

Mùa thi đã sắp về rồi
Lòng nghe bối rối bồi hồi xót xa
Ngày sang đêm đến đi qua
Bài thi dày cộm . Ngủ gà không hay
Ven đường phượng báo chia tay
Trổ bông lác đác lá bay trong chều
Ngày thi em mơ ước nhiều
Điểm cao, lên lớp như điều mẹ mong
Đền ơn cha đã dày công
Cho con áo trắng tuổi hồng ngát hương

KỶ NIỆM
(Tôn Nữ Thu Dung)

Mối tình đầu tiên đã qua rất lâu
Sao đêm nay bỗng bùi ngùi nhớ lại
Là tiếng guốc của một thời thơ dại
Gõ nhịp buồn đau buốt trái tim tôi

Quán cà phê Mây Tím thuở xa rồi
Đêm thơm ngát một mùi hương dạ lý
Mùa hạ trong tôi là nhành phượng vỹ
Mới ngày nào nghiêng xuống lối đã xưa

Ai đưa tôi về trong những đêm mưa
Tay ái ngại chẳng dám cầm cho ấm
Cách xa nhau là hai đầu chiếc cặp
Vẫn nghe lòng xao động mãi không thôi


Nụ hoa vàng em ngâm ở trên môi
Và chiếc lá thuộc bài trong trang vở
Có nhiều đêm tôi gọi thầm , trăn trở
Một tình đầu xa lắc của tôi ơi !

KHI XA
Nguyễn Liên Châu
Giữ giùm nhau sắc phượng hồng
Để trang lưu bút xanh dòng thơ hoa
Con đường đến lớp hôm qua
Ngày mai thôi sẽ nhạt nhòa nắng mưa!

Chia tay câu nói bâng quơ
Sao lòng đuối giữa đôi bờ nhớ thương
Phượng còn đứng giữa sân trường
Chia tay vẫy tiễn biệt mùa thu tan .

Giữ gùm nhau dẫu muộn màng
Những buồn vui, những riêng mang ngày đầu
Giờ xa nhớ chữ vụng câu
Tiếc thời gian chẳng chờ nhau một lần

Giữ dùm nhau một khoảng sân
Mai xa nhớ tiếc gọi thầm : Trường ơi!
Giữ giùm nhau một chỗ ngồi
Còn nguyên mơ ước của người đi xa


HÃY QUA ĐI , HÈ Ạ !
( Phạm Thanh Chương)


Em có về mảnh sân rêu đã úa
Dưới hiên xưa còn nguyên vẹn dấu giầy
Sách vở cũ trong ngăn im lặng đợi
Chút dịu dàng hương tóc em bay

Vuông cỏ héo trong vườn xanh trở lại
Hoa ngọc lan dăm cánh rụng sau hè
Em hãy nhặt ép vào trang sách mới
Để hương còn thoang thoảng suốt mùa ve

Em cất giữ mai này đem đến lớp
Màu áo xanh, mây trắng cuối trời xa
Chiếc cặp nhỏ chứa đầy hoa cỏ lạ
Tiếng chim vui mỗi sáng nắng lên . Và

Anh sẽ đợi bên cổng trường đầy nắng
Gốc phượng già ngơ ngác đứng nhìn anh
Anh cúi xuống dưới chân đầy xác phượng
Ngước nhìn trời lặng lẽ mảnh trời xanh .

THỜI GIAN
( Nguyễn Thái Dương)

Cây phượng bật đèn như tín hiệu
Một vòm đỏ rực lửa lên cao
Niên học đứng im nhìn tiu ngỉu
Hoa mở cánh, trường khép cổng sao ?

Mùa hạ cứ như là duyên nợ

Nhớ nhau mà buộc phải chia xa
Theo gót bầy ve về gõ cửa
Đòi trường tiếp tục lớp mười ba

Nghiệt ngã, thời gian đâu dễ khiến
Luôn luôn cưỡng lại ước mơ mình
Lắm khi dài cổ chờ hết tiết
Mà trống tan trường chẳng gióng lên !

Bây giờ ngồi níu từng giây nhớ
Mười hai năm ngắn biết bao nhiêu!
Cây phượng vô tình khoe sắc đỏ
Lòng nhau, nước mắt thắm ngời theo
CÁNH PHƯỢNG HỒNG THUỞ ẤY
( Trịnh Bửu Hoài)

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
Dấu chân xưa ai để lại sân trường
Ta có một thời yêu không dám ngỏ
Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường

Bốn năm em vẫn làm kẻ lạ
Mỗi ngày chân giẫm nát hồn tôi
Tôi như ngọn gió ngoài song cửa
Mang chút bụi buồn đi xa xôi

Có lúc hồn tôi bừng tỉnh ngộ
Em vẫn là em giữa mọi người
Hỡi ơi ánh mắt vô cùng lặng
Mà ở trong tôi gió ngợp trời


TÔI VỚI EM CHỈ LÀ KHOẢNH KHẮC
Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời
Em cũng như muôn người con gái khác
Cớ vì sao môi cháy đỏ lòng tôi

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc
Mắt ai xưa chợt thức giữa sân trường
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương
Để bay mất cánh phượng hồng thuở ấy .


Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×