Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (62.45 KB, 2 trang )
ĐÁI DẦM
Ðái dầm là gì?
Ðái dầm là sự rỉ nước tiểu không kiểm soát vào lúc ngủ, xảy ra ở lứa tuổi đã có khả năng kiểm soát được việc tiểu tiện ( khoảng
4 đến 5 tuổi ). Kiểm soát việc tiểu tiện là một quá trình phụ thuộc nhiều yếu tố: nhận thức được cảm giác đầy bàng quang, khả
năng trử nước tiểu của bàng quang, khả năng kiểm soát tự chủ cơ thắt cổ bàng quang, nhu cầu tâm lý kiểm soát việc tiểu tiện
và việc trải qua sự huấn luyện.
Ðái dầm có thể xuất hiện ngay lúc đầu ( đái dầm nguyên phát ) hoặc sau một thời gian trên 6 tháng không đái dầm ( đái dầm
thứ phát ). Ða số trẻ đái dầm thường xảy ra lúc ngủ nhưng cũng có thể kết hợp với các triệu chứng khác của bàng quang ( đái
gấp, đái lắt nhắt, rối loạn chức năng đi đái ) vào lúc thức.
Phần lớn các trường hợp đái dầm được cha mẹ để ý khi trẻ đến tuổi đi học, 5 đến 6 tuổi.
Các yếu tố nào ảnh hưởng đến tình trạng đái dầm?
Có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến tình trạng đái dầm: di truyền, rối loạn nhận thức lúc ngủ, rối loạn động học bàng quang, tiểu
nhiều ban đêm, các yếu tố tâm lý và sự chậm trưởng thành. Chậm trưởng thành có lẽ là khái niệm hợp lý và được chấp nhận
nhiều nhất trong các yếu tố ảnh hưởng đến đái dầm.
Một trẻ đái dầm thường có thể do nhiều yếu tố ảnh hưởng cùng lúc.
Trẻ đái dầm cần được thăm khám như thế nào?
Thầy thuốc cần biết tiền sử huấn luyện trẻ đi tiểu, tiền sử đái dầm trong gia đình, thời điểm khởi phát đái dầm, thói quen đi
tiểu, giấc ngủ, tình trạng dùng thuốc, các triệu chứng của đường tiểu vào ban ngày, thói quen đi cầu và các yếu tố tâm lý. Bệnh
sử đầy đủ và có suy nghĩ có thể giúp thầy thuốc phân biệt những trường hợp đái dầm có tổn thương thực thể với phần lớn các
trường hợp đái dầm vô căn. Các nguyên nhân thực thể của đái dầm có thể phát hiện được nhờ bệnh sử tiểu khó ( nhiễm trùng
tiểu ), uống nhiều và tiểu nhiều ( tiểu đường hoặc tiểu nhạt ), bất thường dòng nước tiểu ( tắt nghẽn đường tiểu dưới ), các rối
loạn tư thế ( bệnh lý tủy sống ), ngủ ngáy ( phì đại VA và amydal ).
Trẻ đái dầm sẽ được thầy thuốc thăm khám lâm sàng và thực hiện xét nghiệm nước tiểu thông thường. Các xét nghiệm chẩn
đoán hình ảnh như X-quang, siêu âm hoặc soi bàng quang là không cần thiết ở trẻ đái dầm đơn thuần, không kèm các triệu
chứng bàng quang khác.
Các phương pháp điều trị trẻ đái dầm:
Có 2 phương pháp chính để điều trị trẻ đái dầm: dùng thuốc và không dùng thuốc.
* Phương pháp không dùng thuốc:
Ðiều trị "tác động":
Khuyến khích trẻ không uống nước 2 giờ trước khi đi ngủ
Khuyến khích trẻ tiểu hoàn toàn trước giờ ngủ