Tải bản đầy đủ (.pdf) (18 trang)

Bệnh ở da, tóc, lông, bệnh lây qua đường tình dục và một số bệnh khác - Phần 7 pptx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (192.09 KB, 18 trang )

500 giải đáp y học theo yêu cầu bạn đọc
Bệnh ở da, tóc, lông, bệnh lây qua đường
tình dục và một số bệnh khác
Phần 7
491. Về xuất xứ của virus HIV
Có phải nguồn gốc của bệnh AIDS xuất phát từ một loài tinh tinh của
Tây Phi không? Bằng cách nào đó nó lây được sang người?
1. Vào thập niên 1950, nhà nghiên cứu H. Koprowski sử dụng tế bào
thận của khỉ làm môi trường nuôi cấy virus của bệnh sốt bại liệt (polio)
trong sản xuất vacxin ngừa bệnh này cho nhân dân châu Phi, góp phần đáng
kể vào việc tiêu diệt bệnh polio trên thế giới.
2. Cuối năm 1999, nhà báo Anh tên E. Hooper tung ra một tác phẩm
nhan đề The River đặt giả thuyết: H. Koprowski đã dùng tế bào thận của tinh
tinh để sản xuất vacxin, do đó virus SIV (gây hội chứng suy giảm miễn dịch
ở tinh tinh) truyền sang người, sau đó biến thể thành virus HIV-1 gây bệnh
cho người!
Cuốn sách tựa như một qủa bom lớn đánh vào lòng tin của nhân loại
đối với khoa học.
Các phòng thí nghiệm trên thế giới liền ra sức truy tìm "thủ phạm giả
định" của tác giả cuốn sách trong các mẫu lưu trữ vacxin do Koporowki sản
xuất vào thời kỳ đó.
Và giữa năm 2001, từ mẫu lưu trữ cuối cùng của vacxin polio, được
giữ 40 năm nay trong tủ lạnh tại Viện Wistar ở Philadelphia, Hoa Kỳ, các
nhà khoa học đã giao cho 3 phòng thí nghiệm trên thế giới xem xét, và cả ba
cơ sở này đều không thấy dấu vết gì của HIV hay SIV; và họ cũng không hề
thấy ADN của tinh tinh như Hooper đã nêu, mà chỉ thấy ADN của khỉ.
Ngoài ra, một công trình khác cũng góp phần đánh bại hoàn toàn giả
thuyết của nhà báo người Anh nọ. Nhóm nghiên cứu thứ tư, do GS Edward
Holmes thuộc Đại học Oxford của Anh Quốc chủ trì, vừa cho công bố cây
tiến hóa của HIV trên người: Kết qủa phân tích 197 giống gốc HIV-1 hiện
hữu tại Congo cho thấy nhiều người tại đây đã mang sẵn virus HIV-1 nhiều


năm trước khi vacxin ngừa sốt bại liệt được sử dụng rộng rãi.
492. Lây nhiễm HIV
Đọc báo chí thấy nói là khi hôn môi cũng có khả năng lây nhiễm HIV
nếu có vết xước ở niêm mạc miệng hoặc lưỡi. Nhưng cháu nghe trên tivi là
HIV chỉ lây qua đường tình dục và đường máu. Vậy điều nào đúng? Xin hỏi
thêm: Những triệu chứng đầu tiên cho biết người bị nhiễm HIV? Sưng nướu
răng có bị nhiễm không?
Đều đúng cả. Lây nhiễm HIV chủ yếu qua đường tình dục thì rõ rồi.
Lây qua đường máu, có nghĩa là: do truyền máu, do vết thương hay vết sây
sát ở da (nguy cơ cho những người tiếp xúc với HIV trong phòng thí
nghiệm; nguy cơ cho những bệnh nhân được mổ bởi bác sĩ có HIV dương
tính ), do tiêm chích ma tuý
Hôn môi (trong khi hôn môi, đôi bên đương sự thường hay mút lưỡi
của nhau), nếu cả hai đều có vết xước ở niêm mạch miệng, lưỡi, thì đó là lối
vào ra của HIV. Trường hợp sưng nướu (viêm lợi, nha chu viêm) mà có vết
loét cũng có thể gặp nguy cơ nói trên.
Nhớ rằng, giữa thời buổi này, việc chữa răng, nhổ răng, tiêm chích,
v.v phải đảm bảo tuyệt đối vô khuẩn về dụng cụ cũng như trong thao tác
hành nghề; ai vi phạm sẽ bị xử phạt rất nặng.
Dấu hiệu sớm nhất của lây nhiễm HIV là kết qủa xét nghiệm máu cho
thấy sự hiện diện của con virus khủng khiếp này. Tiếc thay, vì xấu hổ hoặc
vì vô trách nhiệm, nhiều bệnh nhân đã không đi xét nghiệm; đến khi xuất
hiện những triệu chứng lâm sàng của bệnh AIDS thì đã muộn, sau khi gây
hậu qủa truyền bệnh cho bao người.
Nhân đây, xin cung cấp một tin mới nhất có liên quan đến đôi môi.
Tháng 4-1999, một nghiên cứu liên quốc gia cho thấy nguy cơ lây nhiễm
virus HIV từ người mẹ sang đứa con đang bú gia tăng theo thời gian bú:
Tính chung, cứ 1.000 trẻ bú mẹ 1 tháng có 2,7 em bị, và cứ 100 trẻ bú mẹ 1
năm có 3,2 em bị; và kết luận rằng những sản phụ HIV dương tính không
nên cho con bú, điều không dễ dàng gì đối với các nước nghèo.

493. Ba dấu cộng gì vậy?
Cháu là nữ học sinh, cùng một bạn gái đến bệnh viện để hiến máu
nhân đạo; khi thử máu xong, bạn cháu khóc vì trong phiếu bác sĩ ghi +++,
bạn cháu bảo phải giấu kín chuyện này. Một hôm tắm xong, cháu thấy lưng
bạn nổi nhiều nốt như là mụn làm cháu sợ qúa. Xin cho biết 3 dấu cộng kia
là gì mà bạn cháu sợ và buồn khổ đến thế?
Trả lời chắc chắn thì khó đấy, vì thiếu cứ liệu khoa học, cháu không
ghi tên và địa chỉ nên không thể hỏi. Nhưng xét thấy vấn đề tuy mơ hồ
nhưng có vẻ nghiêm trọng, nên đành liều "phán" từ xa để các cháu dè chừng.
1. Ba cái dấu cộng kia chỉ nói lên mức độ mạnh nhất của một phản
ứng xét nghiệm nào đó.
a) Chắc hẳn không phải kết qủa xét nghiệm viêm gan virus, bởi nếu
phản ứng mạnh như vậy thì bệnh viêm gan đang thời kỳ toàn phát, bạn cháu
không thể khỏe mạnh bình thường để đi hiến máu, gan có thể to, tức, mắt
vàng, v.v.
b) Cũng không phải kết qủa xét nghiệm bệnh giang mai, vì nếu vậy,
bạn cháu phải có những hiện tượng bệnh lý riêng của bệnh này nơi bộ phận
sinh dục; nếu có bệnh này thì y tế sẽ cho mời kiểm tra ngay để được điều trị
kịp thời.
c) Chỉ còn lại kết qủa xét nghiệm tìm HIV mà thôi. Điều này dường
như phù hợp với tình huống lúc đó:
- Vì để đảm bảo bí mật riêng tư cho đương sự, bác sĩ đã không ghi tên
xét nghiệm (cũng như khi ghi tên xét nghiệm thì bác sĩ lại không ghi tên
người, mà chỉ ghi ký hiệu mã số).
- Bạn cháu đau buồn vì mình đã bị HIV dương tính, lại dương tính rất
mạnh, có khả năng bạn ấy nghĩ đến một số lần quan hệ giới tính nào đó.
- Bạn cháu sợ xấu hổ nên muốn cháu giấu hộ.
2. Những nốt ở lưng chỉ nguy hiểm cho bạn đó nếu rơi vào tình trạng
suy giảm miễn dịch nghiêm trọng (các ổ nhiễm khuẩn nhỏ vô nghĩa này lúc
đó sẽ vung ra toàn thân mà không chống đỡ nổi), còn hiện tại thì hy vọng là

chưa đến nỗi như vậy.
3. Nếu đúng là HIV dương tính, thì máu của bạn cháu sẽ lây nhiễm
được sang người khác nếu người đó bị sầy da, đứt tay ; dĩ nhiên là lây
nhiễm dễ dàng nếu quan hệ giới tính. Ngoài ra, không lây theo đường thở
hay đường tiêu hóa.
4. Về thái độ của cháu, thì nên chăng khuyên bạn ấy thưa thật với gia
đình để xin chữa trị ngay mới kịp, và chú ý giữ gìn đừng để lây sang người
khác.
494. Tác động của HIV và tình hình chữa trị
Khi đã nhiễm HIV thì bao nhiêu lâu sau sẽ có triệu chứng lâm sàng
của bệnh AIDS? Y học thế giới đã có thuốc hữu hiệu chữa trị bệnh AIDS?
Sau khi vào người - qua đường tình dục hoặc đường máu -, virus HIV
thâm nhập các bạch cầu CD4 giữ trọng trách trong hệ thống miễn dịch của
cơ thể, và liên tiếp tự nhân lên ngày càng đông trong loại bạch cầu này.
Ban đầu, cơ thể phản ứng lại bằng cách tăng cường sản xuất bạch cầu
CD4 nhằm bù vào số lượng bị HIV hủy hoại, vì thế lúc này HIV vẫn chưa
làm nên công chuyện, bệnh AIDS chưa bộc lộ, số lượng bạch cầu CD4 vẫn
như trước hoặc gần như trước, chỉ có thử máu thấy HIV dương tính mà thôi.
Cứ thế, trong cuộc chiến đấu không cân sức đó, cơ thể dần dà suy yếu,
mất khả năng sản xuất tiếp các bạch cầu CD4 đủ bù đắp vào số bạch cầu
CD4 bị vurus tiêu diệt (người ta thấy lúc trong mỗi 3 ml máu chỉ còn 200
bạch cầu CD4, thì chỉ cần 1 vi khuẩn xâm nhập, cơ thể sẽ có nguy cơ bị
nhiễm khuẩn cơ hội), bấy giờ hiện tượng suy giảm miễn dịch của cơ thể mới
biểu hiện ra ngoài, đó là lúc bệnh AIDS có những triệu chứng lâm sàng đầu
tiên: đi đôi với tình trạng ngày càng suy yếu, cơ thể dễ dàng bị tấn công bởi
bất cứ mầm bệnh gì (vi khuẩn, virus, nấm) tại bất cứ bộ phận nào, và không
thuốc kháng sinh nào có thể trợ giúp để thanh toán hết được, cuối cùng dẫn
đến cái chết.
Thời gian im lặng nói trên của HIV tùy thuộc vào mức độ lây nhiễm,
sức đề kháng của từng người, vào thời cơ sử dụng thuốc và công hiệu của

thuốc dùng, vào cả tinh thần của bệnh nhân, có thể từ 1-5 năm đến 10-15
năm, và trong một số trường hợp hy hữu có thể dài hơn hoặc thoát khỏi bệnh
AIDS bộc phát, HIV trở lại âm tính trong máu.
Về điều trị thì cho tới nay chưa có loại thuốc nào chữa dứt được bệnh,
mà chỉ có tính chất hỗ trợ cơ thể chống lại cuộc tấn công của virus HIV; giá
thành của thuốc còn rất cao, ngoài tầm với của người nghèo.
Đầu năm 1999, một công trình nghiên cứu của Trường đại học tổng
hợp Washington tại Saint Louis, Hoa Kỳ, đã thu được kết qủa khi sử dụng
một loại protein có tác dụng chỉ tiêu diệt các tế bào bị nhiễm HIV (làm cho
HIV không còn chỗ để sinh sôi); protein này chỉ tác động khi có mặt chất
protease của HIV là enzyme chịu trách nhiệm về việc tạo ra các HIV mới.
Nhưng các tác giả của công trình này chưa có điều kiện thực hiện trên cơ thể
sống (in vivo), mà chỉ mới trong ống nghiệm (in vitro).
Cũng vào đầu năm 1999, Viện hàn lâm khoa học quốc gia Mỹ công
bố kết qủa nghiên cứu cho biết chất lysozyme trong nước tiểu của phụ nữ
mang thai có khả năng ngăn chặn một cách hữu hiệu sự phát triển của virus
HIV (từ lâu người ta đã biết lysozyme là một protein hiện hữu tròng nước
bọt (nước miếng) và nước mắt, có khả năng làm tan một số tạp khuẩn). Phát
hiện này rất quan trọng, mở ra triển vọng mới trong việc chế tạo thuốc chống
virus HIV.
Tuy nhiên có một tình hình đáng lo ngại là: Tại các nước Ucraina,
Belaruxia, mệnh danh là HIV-0, gây chết nhanh gấp đôi các dạng HIV khác,
làm người bệnh chết chỉ sau 3-5 tháng, lâu nhất là 1 năm. Các nhà khoa học
đã khẳng định hiện tượng đột biến này của HIV là do ba nước nói trên bị
nhiễm xạ sau vụ nổ nhà máy điện nguyên tử Trécnôbưn năm 1986.
495. Chớ vội mừng qúa sớm
Dì ruột của cháu có người chồng nghiện ma tuý rồi bị bệnh AIDS ở
giai đoạn cuối, nhưng bản thân dì cháu khi thử máu lại thấy HIV âm tính.
Cháu thắc mắc hỏi một bác sĩ thì ông này nói là HIV không lây qua đường
tình dục, mà chỉ lây qua đường máu, nghĩa là ở bộ phận sinh dục có sây sát

lúc quan hệ; cháu hoang mang qúa.
Nếu qủa có một bác sĩ bảo cháu như vậy, thì đúng là ông ấy không
hiểu một tí gì về căn bệnh kinh khủng này của nhân loại; cháu thử tìm gặp
lại và hỏi lần nữa xem.
Nếu xét nghiệm nơi dì cháu là hoàn toàn chính xác (nên nhớ là có
nhiều trường hợp cho kết qủa âm tính một cách nhầm lẫn), thì đó là điều hy
hữu và hết sức may mắn: Theo ước tính, khoảng 20% dân số thế giới mang
gene đột biến CCR5 có tác dụng ngăn cản sự thâm nhập của virus; và dì
cháu may mắn thuộc diện này.
Tuy nhiên, chớ vội mừng qúa sớm, bởi lẽ:
- Xét nghiệm chỉ dương tính sau khi lây nhiễm từ 20 đến 30 ngày là
thời gian đủ để cho các kháng thể chống HIV hiện diện trong máu; nếu xét
nghiệm sớm hơn sẽ không thấy (Một phương pháp mới, tìm kháng nguyên
p24, một protein của HIV, thì có thể làm sớm hơn, chỉ sau 10-15 ngày).
- Có trường hợp do thiếu sót kỹ thuật nên kết qủa không chính xác.
Vì vậy, cháu hãy khuyên dì đi thử lại một, thậm chí vài lần nữa, tại
những cơ sở có trình độ cao hơn. Trong khi chờ đợi, hãy khuyên dì cháu yêu
cầu chồng bà sử dụng bao cao su 100%.
496. Khi có người bạn bị AIDS đã chết
Cháu có anh bạn do vô tình đã đắp chung chăn với người bị bệnh
AIDS, nằm gác chân lên nhau, cùng ngồi ăn một mâm; nay rất lo sợ vì
người ấy đã chết.
1. Thư cháu không nói rõ người đó bị AIDS rồi hay chỉ mới HIV
dương tính. Bởi vì khi chưa phát hiện bệnh AIDS, thường người bệnh chỉ
thấy mệt mỏi, chưa có biểu hiện gì đặc biệt, chính vì vậy mà không đi thử
máu để lo chữa chạy. Còn khi đã là AIDS thì có hiện tượng nhiễm khuẩn
không thể chữa khỏi tại một số cơ quan, rõ ràng nhất là ở da; trong trường
hợp này e khó mà thoải mái "gác chân gác cẳng".
2. Thư cháu cũng không cho biết người đó chết vì bệnh gì. Người
HIV dương tính có thể chưa kịp chết vì AIDS, mà chết vì một bệnh nào đó

không liên quan gì đến AIDS.
3. Dù trong tình huống nào, bạn cháu cũng cứ yên trí, vì bệnh AIDS
(hay trong giai đoạn HIV dương tính, bệnh chưa phát) chỉ lây qua đường
tình dục và đường máu, không lây truyền qua đường hô hấp hay tiêu hóa.
Mỗi chúng ta chỉ cần không quan hệ giới tính bừa bãi là đã được an
toàn trong hầu hết trường hợp. Bởi vì ngành y tế đã áp dụng các biện pháp
nghiêm ngặt (không lấy nhầm phải máu của người HIV dương tính; khử
khuẩn tốt các dụng cụ y khoa; thao tác kỹ thuật ngoại khoa đúng quy tắc khi
mổ xẻ, đỡ đẻ, nhổ răng, v.v); chỉ còn lại một đường lây do bản thân ta tự tạo
ra: chích ma tuý bằng kim bẩn, dùng chung dao cạo với người HIV dương
tính rồi mình lỡ bị rách da.
497. AIDS và quan hệ thầy thuốc - bệnh nhân
Một số bạn đọc băn khoăn về nguy cơ lây nhiễm từ bệnh nhân bị HIV
dương tính sang nhân viên y tế, và ngược lại từ nhân viên y tế bị HIV dương
tính sang bệnh nhân.
Rủi ro lây truyền bệnh AIDS do hành nghề y tế đã được các trung tâm
kiểm soát bệnh tật (CDC) của Hoa Kỳ xem xét đánh giá dựa trên 214.686
trường hợp AIDS thống kê được tại Hoa Kỳ ngày 31-3-1993; trong số này,
có 10.122 trường hợp (4,7%) là nhân viên làm việc tại các cơ sở y tế.
Trong số 10.122 nhân viên y tế mắc bệnh AIDS, 94% đã khai không
phải bị lây nhiễm do hành nghề; 6% còn lại là những trường hợp "được bàn
cãi" và xem xét kỹ lưỡng.
Lây từ bệnh nhân sang nhân viên y tế
Hệ thống quốc gia theo dõi bệnh AIDS của CDC đã thống kê được
115 trường hợp "có khả năng lây nhiễm" do hành nghề. Trong số này có 37
người ghi chép đầy đủ về hoàn cảnh lây nhiễm của họ: phần đông do sơ hở
khi tiếp xúc với máu của bệnh nhân AIDS, và 1 trường hợp do tiếc xúc với
môi trường nuôi cấy HIV trong phòng thí nghiệm. 33 trường hợp bị rách da,
4 bị rách niêm mạc khi tiếp xúc. Có 8 trường hợp bộc phát bệnh AIDS.
Những nhân viên y tế dễ bị lây truyền nhất là: kỹ thuật viên phòng xét

nghiệm (14), bác sĩ nội tổng qúat (13), phẫu thuật viên (4), 78 trường hợp
khác "có sơ hở" khi tiếp xúc với virus HIV cũng được thống kê, nhưng tất cả
đều có huyết thanh âm tính.
Trên đây là những số liệu thống kê dựa trên việc khai báo chính thức
về tai nạn lao động của nhân viên y tế và do vậy ít được coi trọng. Bởi vì,
theo CDC, chỉ có từ 10 đến 60% các vết thương tại cơ sở y tế là được khai
báo, làm hạn chế rất nhiều những thống kê lớn có giá trị khoa học hơn.
Lây từ nhân viên y tế sang bệnh nhân
Tới ngày 1-1-1995, một cuộc điều tra trên 22.171 bệnh nhân thông
thường tới khám nơi 64 nhân viên y tế - vốn đã bị HIV dương tính - cho
thấy:
- Trong số bệnh nhân đến khám nơi 37 nhân viên y tế loại này, không
một người nào bị lây nhiễm.
- Trong số 9.108 bệnh nhân tới khám nơi 14 nhân viên y tế khác thuộc
loại này, có 113 người bị HIV dương tính. Tuy nhiên, sau các cuộc điều tra
về dịch tễ học và huyết thanh vẫn chưa có đủ luận cứ khoa học để khẳng
định là do nguyên nhân hành nghề.
Ngoài ra, hai cuộc điều tra của CDC tại các cơ sở y tế cho thấy sự lây
truyền từ các nhân viên y tế bị HIV dương tính sang bệnh nhân là không
đáng kể, do vậy không bắt buộc phải kiểm tra huyết thanh của nhân viên y
tế.
498. Bệnh AIDS và loài vật
Giả sử lấy máu của người mắc bệnh AIDS có HIV dương tính, đem
truyền cho bò, chó, trâu, heo , thì chúng có mắc bệnh này không? Và nếu
chúng bị, ta ăn thịt có việc gì không?
Không phải bất cứ bệnh gì của người cũng truyền được cho loài vật,
và ngược lại. Đối với bệnh AIDS, người ta nghi ngờ là xuất phát từ một loài
khỉ tại châu Phi (Xem Mục 490). Hiện chưa thấy có tài liệu nào nói về bệnh
này ở các động vật khác.
Có điều chắc chắn là AIDS không lây nhiễm qua ăn uống.

499. Gần có được thuốc chủng ngừa AIDS
Với một số bệnh do virus, y học đã có thuốc chủng hữu hiệu. Tại sao
với HIV của bệnh AIDS vẫn chưa có, lẽ nào nhân loại cuối cùng sẽ bị tiêu
diệt vì căn bệnh lây theo đường tình dục này sao?
Chưa tìm ra thuốc chủng ngừa thì đúng rồi. Nhưng chuyện "nhân loại
sẽ bị tiêu diệt vì bệnh AIDS", thì chưa hẳn; có xảy ra hay không là do mọi
người chấp nhận hay không chấp nhận chế độ "một vợ một chồng", "chỉ một
người tình duy nhất", hoặc "sử dụng bao cao su 100%)!
Khoa học vẫn đang ráo riết tìm một vacxin để chủng ngừa.
- Đầu tháng 11-1998, các nhà nghiên cứu của úc cho biết là, lần đầu
tiên trên thế giới, họ đã hiệu chỉnh được một loại vacxin ngừa HIV/AIDS,
sau khi thành công trên khỉ thí nghiệm, sẽ được dùng thử cho 25 người
nhiễm HIV tình nguyện vào cuối 1998 - đầu 1999, với sự tài trợ của Chính
phủ úc.
Nguyên tắc của vacxin nói trên là làm cho cơ thể sản xuất hàng loạt
loại bạch cầu T có đặc tính gây nguy hại cho những bạch cầu CD4 đã nhiễm
virus (do đó phá hủy được nơi cư trú và tự nhân lên của virus HIV, làm cho
chúng mất "đất" hoạt động và sinh sôi). Nếu vacxin này thành công, giá
thành của mỗi mũi chủng ngừa chỉ khoảng 0,02 - 0,03 đôla Mỹ; được thế thì
thật hồng phúc lớn cho nhân loại!
- ở phương Tây, sở dĩ chưa chế tạo được thuốc chủng ngừa AIDS là vì
lý do sau đây: Muốn thâm nhập vào tế bào người, virus HIV sử dụng một
thứ vũ khí lợi hại là protein gp 120 - nằm trên bề mặt của virus, giúp nó gắn
dính vào các tế bào bị nhiễm - có đặc tính biến dị rất cao, nghĩa là luôn thay
đổi, làm cho các nhà khoa học như bị rơi vào một trận đồ bát qúai, chưa tìm
được cách đối phó.
Năm 1998, một nhóm nghiên cứu của Trường đại học tổng hợp
Harvard, Massachusetts, Hoa Kỳ, do nhà khoa học J.Sodroski chủ trì, đã
phát hiện ra rằng gp 120 có một mẩu hằng định, nghĩa là không mảy may
thay đổi trong bất cứ hoàn cảnh nào; nếu vô hiệu hóa được mẩu này thì có

thể "cấm cửa" HIV, không cho nó thâm nhập tế bào. Nhưng điều gay cấn là
mẩu này chỉ bộc lộ trong nháy mắt, vào lúc tế bào bị nhiễm; cho nên trong
tương lai gần, liệu các nhà khoa học có nhắm được đúng thời cơ để vô hiệu
hóa nó không?
Đấu năm 1999, xuất phát từ ý niệm cho rằng "gp 120 thay hình đổi
dạng nhiều lần trong qúa trình gắn dính vào các bộ phận cảm của tế bào bị
nhiễm, vậy thì có lẽ lúc đó nó đã phát hiện ra nhiều vị trí gây miễn dịch",
nhóm nghiên cứu của J. Nunber, Trường đại học tổng hợp Montana, Hoa
Kỳ, đã chế tạo ra những tế bào mang phức hợp gp 120 - bộ nhận cảm (mà họ
nắm bắt được hết trong qúa trình gắn dính), rồi tiêm các tế báo đó cho chuột
đã hết trong qúa trình gắn dính), rồi tiêm các tế bào đó cho chuột đã chuyển
gene nay mang bộ cảm thụ của người. Kết qủa thu được thật rực rỡ: Chuột
được bảo vệ hoàn toàn, không hề hấn gì trước sự tấn công của đủ loại HIV.
Dĩ nhiên các tế bào này chưa thể dùng cho người vì chưa an toàn, nhưng nếu
tinh khiết hóa được phức hợp gp 120 - bộ nhận cảm, chắc chắn đây sẽ là
phương cách hữu hiệu phòng chống HIV.
500. Những thành tựu mới nhất
Xin cho biết nhân loại đã có thêm những thành tựu gì mới trong trận
chiến chống HIV/AIDS?
ở Mỹ đã sử dụng rộng rãi loại thuốc mới mang tên Trizivir (gồm 3
phân tử hoạt tính là Lamivudine, Abacavir và Zidovudine), mỗi ngày uống 2
viên chia làm 2 lần, công hiệu hơn rất nhiều.
- Các nhà khoa học trên thế giới đã tìm ra được một số chất có tác
dụng ngăn cản virus HIV không cho nó hòa lẫn vào màng tế bào của các
bạch cầu CD4 (do đó không thâm nhập được vào bạch cầu để gây hại), có
chất đang được dùng thử nghiệm trên người, nhưng gặp khó khăn vì phải sử
dụng với liều lượng lớn.
- Vào qúy 1 năm 2001, các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ đã phát hiện ra
một protein mang tên 5-Helix ngăn chặn được HIV, có đặc tính là rất bền
vững, ít bị hư hại khi gặp các enzyme (men) của cơ thể, và chỉ cần một

lượng rất nhỏ để đạt hiệu qủa cao.
- Viện ung thư quốc gia Hoa Kỳ đã phát hiện ra tác dụng chữa bệnh
AIDS và bệnh lao của chất Calanolide A, chiết xuất từ cây bintangor của
Malaysia, tên khoa hcọ Calophyllum lanigerum, thuộc họ Măng cụt (bà con
với cây mù u của Việt Nam); đầu năm 2001, thuốc được thử nghiệm trên
lâm sàng tại Mỹ, kết qủa bước đầu đầy hứa hẹn.


×