Tải bản đầy đủ (.pdf) (6 trang)

Xóa bỏ bức tường ngăn cách giữa con chung, con riêng ppt

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (146.77 KB, 6 trang )

Xóa bỏ bức tường ngăn cách
giữa con chung, con riêng

Một gia đình có con chung, con
riêng thường rất dễ nảy sinh phức
tạp hơn một gia đình bình thường,
chưa kể là những đố kị, ghen ghét,
thù hận cũng có thể phát sinh.
Ở nước ta, mỗi năm có hàng nghìn vụ
ly hôn giữa các cặp vợ chồng. Do đó,
những đứa con trong gia đình không
phải lúc nào cũng thuộc cùng một
dòng máu. Chuyện con chung – con
riêng liệu có sống hoà đồng?

Dù sao cũng chỉ là “dì ghẻ”
Nuôi con của người khác không hề là chuyện mới, với
truyền thống nhân ái của người Việt, từ xưa nhiều gia đình


tuy đã đông con vẫn nhận nuôi những đứa cháu côi cút,
hoặc những đứa trẻ tuy không cùng dòng máu nhưng cha
mẹ chúng thất cơ lỡ vận không nuôi nổi cũng được cho
người khác làm con nuôi.
Thế nhưng “cha kế, mẹ kế” thường để lại nhiều giai thoại,
đặc biệt là người phụ nữ, từng bị chiết danh với từ “mẹ
ghẻ”, tạo ra một thành kiến không dễ đập bỏ, dù cũng có
những người mẹ kế tốt không kém gì mẹ ruột.
Chị Liên lấy chồng khi 28 tuổi. Khi đó, chồng chị đã có
một đời vợ, hai đứa con gái riêng. Anh chị đến với nhau
đúng theo kiểu sét đánh và quyết định kết hôn của hai


người đã làm bố mẹ chị phải đi bệnh viện vì buồn phát ốm.
Nhưng đám cưới vẫn diễn ra. Rất may là cả hai cho đến
giờ, khi đã có với nhau hai đứa con đều không cảm thấy ân
hận, và tình yêu khi vượt qua thử thách càng có trở nên
vững bền. Nhưng chị Liên phải đối diện với một thử thách
thật khó khăn, đó là sống chung với hai đứa con của anh ấy.
Đứa lớn năm nay đã hơn hai mươi, sau một trận cãi vã với
bố đã bỏ vào Sài Gòn sống với mẹ. Đứa nhỏ năm nay học
cấp ba. Nó tương đối ngoan trong mắt mọi người nhưng có
một lần, vô tình chị đọc được các entry trong blog của nó.
Khi đó chị đang có bầu đứa thứ hai.Chị cảm thấy bị shock
ghê gớm. Đứa nhỏ viết: Nó chả thích có em tí nào, mặc dù
nó cũng thích trẻ con, nhưng em thì không bao giờ. Và nó
gọi chị bằng những đại từ rất khủng khiếp. Chị Liên thực
lòng đã rất chăm bẵm nó từ khi lấy bố chúng làm chồng.
Nhưng chị không ngờ được một đứa con gái 15 tuổi có thể
sống một lúc bằng hai gương mặt. Thường ngày nó rất tử
tế, nhưng hóa ra trong lòng nó nghĩ rất xấu về chị, về các
em cùng cha khác mẹ của nó.
Lâu nay, chị chỉ nghĩ đơn giản nếu đối xử tốt với trẻ thì nó
sẽ tốt lại với mình nhưng hóa ra không phải. Và chị nhận
ra, nó rất khó chịu với sự tồn tại của hai đứa em, khi chị
vắng nhà nó thường xuyên tìm cách hành hạ đứa lớn, đứa
thứ hai bé quá nên có lẽ nó đã bỏ qua. Chị đem chuyện nói
với chồng vì không còn cách nào khác. Anh rất thông cảm
với nỗi khổ của chị. Anh nói chuyện với đứa nhỏ thì nó vẫn
hồn nhiên trả lời: “Dù sao đó cũng chỉ là “dì ghẻ” không
phải mẹ của con!”
Tình yêu thương – lời hoá giải ngọt ngào
Một gia đình có con chung, con riêng thường rất dễ nảy

sinh phức tạp hơn một gia đình bình thường, chưa kể là
những đố kỵ, ghen ghét, thù hận cũng có thể phát sinh. Chỉ
có tình thương yêu và sự công bằng mới hóa giải được
những phức tạp ấy. Việc con riêng sống chung với mẹ kế
hoặc bố dượng tuy không phải lúc nào cũng êm ấm, hoà
thuận nhưng chuyện bố dượng hoặc mẹ kế thương yêu con
riêng của bạn đời không phải hiếm khi mà giờ đây, nhiều
người đã suy nghĩ thoáng hơn trong chuyện hôn nhân.
Chuyện của Chi là một ví dụ.
Trong ví của cô luôn có tấm ảnh ố vàng chụp một người
đàn ông lớn tuổi, đó là cha ruột cô. Chi không biết gì về
người đàn ông này cũng như sự ra đời của mình, vì mẹ
không nói. Tuy nhiên, tình cảm cha con không xa lạ với
Chi, bởi người cha dượng thương cô hết lòng, khiến cô
mang ơn và cũng thương ông không kém. Có lần, Chi đi
chơi về trễ, ông lo lắng đi tìm khắp nơi. Nhiều lần như vậy,
cách cư xử tế nhị, đầy tình cảm của ông khiến Chi quên
mất khoảng cách giữa cô và bố dượng.
Chị Phương Thúy là một hướng dẫn viên du lịch rất năng
động nhưng mọi người vẫn gọi gia đình chị là trụ sở của
“liên hợp quốc”. Vì trước đây chị lấy một nhân viên ngoại
giao Pháp làm việc tại Tp.Hồ Chí Minh. Sau đó, vợ chồng
họ thấy không thể hòa hợp nên chia tay, anh ta về Pháp để
lại cho chị một cậu con trai lai Pháp. Mấy năm sau, chị yêu
một Việt kiều từ Mỹ về, anh ta cũng vừa chia tay một
người vợ Mỹ và được chia cho một cậu con trai lai Mỹ (họ
có hai con). Anh Việt kiều quyết định xin định cư ở Việt
Nam để làm lại cuộc đời với chị Phương.
Sống chung với nhau vài năm, họ sinh thêm một cậu con
trai “thuần Việt” nữa! Thế là nhà họ có ba đứa con trai với

ba dòng máu, nhưng ai chứng kiến sinh hoạt của họ mới
thấy gia đình ấy là tuyệt vời. Bọn trẻ thân thiện, thương yêu
nhau và hồn nhiên với ba mẹ, không một chút phân biệt gốc
gác, màu da. Mỗi khi đi chơi, chị còn cho chúng mặc đồng
phục, từ quần áo đến giày dép, mũ nón… Nhìn chúng vui
đùa, nũng nịu với cha mẹ, đố ai phân biệt được đâu là “con
ông, con tôi hay con chúng ta”.
Khi hỏi bí quyết, chị liền bật mí: “Công bằng”. Anh chị
chăm sóc, dạy dỗ, thưởng phạt bọn trẻ như nhau, không để
một khe hở nào khiến chúng thấy đứa nào được thương hơn
đứa nào hay ai đó bị ghét bỏ.
Theo các chuyên gia tâm lý, sống trong một gia đình hạnh
phúc, đầy ắp yêu thương, đứa trẻ thường phát triển thuận
lợi. Ngược lại, nguy cơ khiếm khuyết về mặt tinh thần sẽ
ảnh hưởng đến tính cách cũng như quan niệm sống của
những đứa trẻ bị đối xử phân biệt. Ở mức độ nhẹ, những
đứa trẻ này thường tự ti, mặc cảm, cô lập mình. Nguy hiểm
hơn, tâm lý hằn học, thù hận sẽ giày xéo tâm hồn trẻ thơ
khiến chúng như con nhím xù lông trong cách cư xử với
mọi người.

×