Mẹ nào phải của riêng anh
Em vẫn nhớ lần đầu tiên
theo anh về gặp gia đình,
bỡ ngỡ, luống cuống như
cô sinh viên mới ra trường
buổi đầu ra mắt sếp. May
sao không khí đầm ấm, vui
vẻ, nụ cười thân ái tràn
ngập bố mẹ dành cho đã khiến em thoải mái và tự tin
hơn.
Có khách đến chơi, bố khoe ngay: "Người yêu thằng cả".
Rồi bố mẹ đi khắp xóm mừng rỡ "sắp có con dâu". Anh kể
làm em cảm động, còn không dám tin nếu không có em anh
xác nhận: "Chưa bao giờ em thấy mẹ cười tươi đến thế".
Khi nào mẹ cũng quý mến, thương yêu em như con gái.
Mẹ là người nhìn em độ lượng, thông cảm khi em lí nhí thú
nhận, em chỉ biết nấu những món ăn đơn giản hằng ngày,
nấu cỗ không quen nên sẽ lúng túng, vụng về.
Mẹ là người kể cho em những điều em chưa được biết về
anh, về nhà anh, về quãng thời gian cơ cực của gia đình
ngày ấy. Em biết ơn mẹ biết bao vì khi đó đã không bỏ
cuộc, vẫn gắng gượng đứng lên nuôi anh em anh nên
người.
Mẹ là người đã kín đáo, khéo léo nhắc nhở em, cái áo ngắn
và chiếc quần cạp trễ hiện đại kia không khéo sẽ làm mếch
lòng bà nội khó tính.
Ngày chúng mình chuẩn bị đám cưới, em biếu tiền để mẹ
may chiếc áo dài diện. Mẹ trả lại và nói mẹ đi thuê cũng
tốt. Em buồn suốt một ngày vì nghĩ mẹ không đón nhận
tấm lòng mình. Mẹ biết liền giải thích, mẹ lo cho hai đứa
sắp cưới còn nhiều khoản phải chi tiêu, sắm sửa. Em ứa
nước mắt, bầm em chắc cũng chỉ lo nghĩ được cho em đến
thế.
Mẹ xưng "mẹ, con" trước khi em ngượng nghịu, rụt rè cất
tiếng gọi mẹ. Mẹ đã giúp em rút ngắn khoảng cách giữa em
và cả gia đình anh.
Mẹ cũng là người hướng dẫn em cách gói bánh chưng dài
ngày Tết và làm các món cúng Tết cổ truyền, có món em
mới chỉ nhìn thấy và đọc trên sách, báo. Với em, mẹ là một
chân trời kiến thức bổ ích.
Mẹ còn là cuốn cẩm nang sống bên em mỗi ngày, tặng em
bí quyết nấu món khoái khẩu của con trai mẹ và giúp em
thể hiện. Mẹ "bật mí" cho em những sở thích và cả sở ghét
của chồng em, để em biết đường đừng cho hành tươi vào
các món canh, nhớ làm thêm lọ dấm ớt, anh sẽ "làm vạ cho
cơm"…
Ngày em mếu máo tâm sự với mẹ đã có bầu, hai vợ chồng
định kế hoạch, làm kinh tế độ một năm, mẹ cười rạng rỡ,
vỗ vai em động viên: "Con cái là lộc, là món quà trời ban.
Ai lại đi tự ý chọn quà người khác tặng bao giờ, thế là niềm
vui, mẹ sẽ ở cạnh giúp đỡ, hỗ trợ thêm".
Em vẫn hay nghe những câu chuyện về "lái trâu", về mẹ
chồng nàng dâu, vốn mang nhiều mặc cảm. Song em nghĩ,
nhân nào quả nấy, muốn người khác đối xử với mình thế
nào hãy làm như vậy với họ. Mẹ chồng hiện nay cũng đã
thuộc lớp người mới, tư tưởng không còn kèn kẹt hay cáu
bẳn như thời phong kiến, chỉ cần con dâu biết điều thì họ
đâu nề hà, xét nét điều chi.
Tất cả mọi người đều bình đẳng, có học thức, không ai dốt
nát đến mức người ta đối tốt với mình lại trơ trẽn đi quẫy
bỏ, đạp đổ tất cả. Không ai lại ghét người yêu mình và nếu
muốn nhận yêu thương hãy trao đi yêu thương, chính mẹ
chúng mình đã dạy em như thế.