Tải bản đầy đủ (.pdf) (12 trang)

Sức mạnh tình yêu docx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (187.25 KB, 12 trang )

Sức mạnh tình yêu

Tình thương của cha mẹ dành cho
con là một loại tình cảm hết sức tự
nhiên. Những cách thể hiện tình
thương của cha mẹ mang đến cho trẻ
cảm giác an toàn tuyệt đối.
Một đứa trẻ cảm nhận được tình yêu vô điều kiện từ
bố mẹ sẽ tin tưởng vào bố mẹ và đặc biệt hơn là vào
chính bản thân mình. Đâu là yếu tố chính ảnh hưởng
đến con người trong quá trình trưởng thành? 28 năm
làm bố mẹ và 30 năm trong ngành giáo dục đã dạy tôi
rằng đó chính là lòng yêu thương. Dù con trẻ có trở
nên chững chạc, yêu thương người khác, có trách
nhiệm… bao nhiêu thì cuối cùng yếu tố quan trọng để
trẻ hình thành nhân cách đó chính là tình thương của
cha mẹ dành cho chúng.

Nhưng tôi cũng học được rằng tình thương yêu
không đơn thuần chỉ là những cảm giác thương yêu
chúng ta chia sẻ với con cái mà còn là quan điểm,
cách thức chúng ta cùng hướng về, cùng sống với
nhau. Sau đây là 2 ý kiến tôi cho rằng rất rất thiết
thực cho việc chuyển tải thứ tình cảm mà tôi đề cập
từ đầu đến giờ.
Bước 1: Thực tế
Lần nọ, tại sân chơi của trẻ, tôi vô tình nghe được
một cô bé 4 tuổi nói với mẹ của mình về chuyện nó bị
bạn bè trong lớp chọc ghẹo, đặt biệt danh và nó cảm
thấy bị tổn thương.


Người mẹ hỏi thêm một hoặc hai câu hỏi để hiểu rõ
hơn về vấn đề và rồi đỡ bé dậy, ẵm bé lên và ôm ghì
lấy bé. Tôi thấy con bé khóc nức nở. Người mẹ cố an
ủi con “Bé cưng, điều đó thật là tệ hại nhưng con
đừng lo, mọi việc rồi sẽ ổn, chẳng mấy chốc con sẽ
quen dần và không quan tâm đến những gì các bạn
chọc nữa”.

Quan sát tình huống đó tôi nhận ra rằng người mẹ
không những thể hiện sự cảm thông của mình với
cảm giác của con gái mà con thể hiện tình thương
bao la của mình dành cho con.

Đứa trẻ nín khóc ngay khi được mẹ ẵm trên tay và khi
người mẹ hỏi “Con có chơi cầu tuột nữa không?” thì
nó đã nhanh nhẹn trả lời dứt khoát “Con muốn chơi
nữa”. Và thế là hai mẹ con cùng đi đến cái cầu tuột.

Việc đặt câu hỏi để tìm hiểu thêm nhiều thông tin về
sự kiện con trẻ đã tâm sự đóng vai trò rất quan trọng
vì nhờ những thông tin này mà người mẹ mới có thể
nói chuyện với con sau này. Người mẹ trong tình
huống tôi kể bên trên hiểu rõ điều này, chỉ qua vài
câu hỏi, chỉ vài thể hiện của tình thương, người mẹ
đã giúp con hiểu được rằng cô hoàn toàn thông cảm
với sự day dứt trong lòng của con.

Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã dạy cho bé bài học lớn
trong cuộc sống con người – thế nào là tình thương
yêu và lòng cảm thông. Từ đó nền tảng của lòng

quan tâm chu đáo đến mọi người chung quanh đã
được xây xong phần cơ bản.

Nhiều bậc phụ huynh hiện nay quá bận tâm về tương
lai của con cái như sức học của chúng ra sao, mai
này có thành công trong cuộc sống hay không… Và
vì thế mọi việc cha mẹ quan tâm là phác thảo việc
mình phải làm, con phải làm để bảo đảm cho cuộc
sống tương lai mà quên khuấy đi mất khía cạnh tình
cảm dành cho con.

Những vị phụ huynh này lấy thất bại của con làm thất
bại của mình hoặc họ đổ lỗi hết cho người khác
(chồng/vợ, thầy cô) khi trẻ phải đối mặt với những vật
cản gây trở ngại cho sự phát triển của chúng. Sự
phản kháng cũng như lo lắng như vậy không giúp cha
mẹ gần gũi với con cái hơn mà còn vô tình tạo thêm
khoảng cách giữa cha mẹ và con.

Thêm vào đó, nếu bạn cứ nháo nhào lên tìm người
giúp đỡ hoặc suy nghĩ của bạn cứ vẩn vơ đâu đó khi
bé đang tâm sự với bạn thì khoảng cách giữa hai
người lại tăng thêm.

Anh Lân, cha của cô bé 3 tuổi cho biết điều tuyệt vời
đầu tiên trong ngày anh cảm nhận được chính là
giọng hát của con gái mình vào mỗi buổi sáng. Vẻ
rạng rỡ, ngây thơ của bé Hồng, tính tình dễ thương
của con bé… làm cho anh cảm thấy ấm áp, hạnh
phúc và tràn đầy yêu thương. Một cảm giác mà anh

chưa hề có trước khi được làm cha.

Nhưng chỉ đến tối thì cảm giác đó, cái cảm giác tôi
gọi là tình yêu thương phai lạt đi vì tôi cố làm hai việc
một lúc, vừa chơi với con và vừa tiếp điện thoại của
một vài đồng nghiệp về công việc.

Cứ mỗi lần trò chơi phải ngưng lại để anh tiếp điện
thọai là anh cứ có cảm giác là cả hai đều căng thẳng
và khi trở lại công việc đang dang dở thì cả anh lẫn
bé Hồng có chút bối rối.

Về phần mình, Lân thấy con tự nhiên tách rời khỏi
cuộc sống thực của mình. Còn con bé thì cũng không
còn háo hức khi chơi với cha nữa, cảm giác bị bỏ rơi
lại mơ hồ xâm chiếm bé Hồng mỗi khi cha bỏ mặc nó
ngồi chơi một mình để nói chuyện với người nào đó
lâu thật lâu. Và bắt đầu từ mối rạn nứt này, con bé
dần dần không thích chơi với cha nữa. Thật đáng
tiếc.

Rồi khi nghe vợ mình bảo con hãy đến chơi với cha
sau giờ an cơm để mẹ rửa chén, dọn dẹp nhà cửa
với cái giọng nghiêm trọng như đấy là nhiệm vụ cao
cả con bé phải làm tròn thì anh chợt nhận ra rằng suy
nghĩ giờ chơi với con là một sự bắt buộc đang len lỏi
trong đầu anh.

Vợ anh cần anh giúp đỡ và con anh cũng cần anh,
gia đinh anh là một gia đình hạnh phúc. Thế là từ

hôm đó trở đi, sau giờ làm là anh tắt điện thoại hoặc
tránh các cuộc gọi liên quan đến công việc để dành
thời gian giúp đỡ vợ, chơi với con. Và giờ đây, họ tìm
thấy hạnh phúc khi ở bên nhau.
Bước 2: Luôn bên cạnh con
Cha mẹ và con cái luôn cần phải tìm ra lại niềm vui,
niềm hạnh phúc trong lòng mỗi người khi ở bên nhau.
Một thành tố quan trọng nữa trong tình thương dành
cho con được tôi gọi là sự quan tâm không điều kiện
hoặc nói cách khác là luôn ở bên cạnh con. Đây là
thái độ mấu chốt khiến trẻ luôn an lòng và hiểu rằng
cha mẹ luôn thương yêu nó dù bất cứ điều gì xảy ra.

Những đứa trẻ lớn lên thiếu thốn tình thương và đã
trải qua cảm giác bất an đôi khi chợt nói về sự tổn
thương. Một người bạn nối khố của tôi lớn lên trong
sự dạy dỗ khắc nghiệt và có thể gọi là độc ác của cha
mẹ thường nhắc về gia đình của mình bằng từ
“không tình thương” và tự gọi mình là “loại vứt đi”.
Bản thân tôi được lớn lên trong sự chăm sóc, yêu
thương của bố mẹ nhưng cũng trải qua một thời gian
dài cảm thấy trống vắng khi bố tôi – chủ cửa hàng
bánh kẹo – nổi cơn tam bành khi tôi ăn kẹo của ông
mà không hề xin phép.

Lần ấy, trong cơn giận, cha tôi không hề có cử chỉ
hoặc hành động nào để tôi có thể hiện rằng sau trò
cắp vặt đó cha sẽ tiếp tục thương yêu tôi như trước
kia. Tất nhiên là không dễ gì thể hiện tình cảm
thương yêu trong trạng thái giận dữ như vậy nhưng

đối với một đứa trẻ cảm giác vẫn được bố mẹ yêu
thương, bảo bọc sau khi chúng vừa làm một điều gì
sai là hết sức quan trọng.

Nếu khéo léo thể hiện cho trẻ hiểu chúng luôn được
yêu thương ngay từ ngày chúng mới chào đời thì trẻ
luôn tin tưởng chúng ta, tin tưởng bản thân mình. Trẻ
luôn cảm nhận bản thân không bao giờ là “đồ ăn hại”
bởi lẽ chúng ta luôn giúp chúng cảm thấy tự tin và
yêu thương chính mình.

Lần nọ, tôi đến đón con gái 4,5 tuổi của mình tại nhà
cô bạn gái của nó. Cả chủ nhà và tôi đứng chết trân
khi bước chân vào phòng của con gái họ: một bãi
bừa bội không thể tưởng tượng nổi. Tôi hỏi nhỏ con
“Con có muốn ở lại giúp bạn dọn dẹp phòng không?
Mẹ sẽ đợi con ở ngoài”. Bé trả lời nhanh nhẩu “Không
cần đâu mẹ vì tuần trước bạn cũng đâu giúp con dọn
phòng khi bạn đến chơi nhà mình”.

Cả hai mẹ con của bé Hân đứng quan sát chúng tôi,
họ không bỏ sót một cử chỉ nào và trông chờ tôi có
phản ứng đe dọa hoặc quát mắng con gái mình “Bày
ra thì phải dọn dẹp chứ nếu không thì đừng hòng mẹ
chở đến đây chơi nữa!”.

Nhưng tôi chỉ thở dài và giải thích “Mẹ hiểu con suy
nghĩ thế nào nhưng nhiệm vụ của chúng ta là những
người khách lịch sự. Ta không đến đây chỉ để chơi
mà còn phải biết dọn dẹp những gì mình bày ra. Mẹ

sẽ giúp con xếp đặt lại mọi thứ nhé!”. Tôi khoác tay
ngang người con bé và cả hai mẹ con cùng thực hiện
công việc thật nhanh.

Có người lại hỏi tại sao tôi không kéo con bé ra về và
quên ngay đi cái việc dọn dẹp. Không phải chỉ để làm
hài lòng người khác mà mẹ con tôi phải làm công việc
ấy mà việc cùng nhau dọn dẹp – dù con tôi có tỏ ra
miễn cưỡng - đối với tôi lại còn mang một ý nghĩa
khác. Qua việc chia sẻ công việc với con, chung vai
giải quyết vấn đề… tôi biết con tôi đã học được một
điều gì đó. Cách cư xử của tôi chắc chắn sẽ không
làm chủ nhà phàn nàn, bé biết chắc là cách giải quyết
này tốt hơn cách giải quyết bé đã chọn, bỏ cho bạn
làm việc một mình. Thêm vào đó tôi luôn sẵn lòng
giúp đỡ bé, hướng dẫn cho bé trở thành một người
khách luôn được mọi người chào đón.

Đây là nền tảng cho tính tự trọng và hợp tác lẫn nhau
và nó quan trọng và hiệu quả hơn nhiều so với cách
siết chặt bọn trẻ bằng cách phỉnh phờ, la mắng, trừng
phạt hoặc đe dọa không dành tình thương cho bé
nữa.

Nếu ai đó hỏi tôi rằng tôi đã học được gì từ các con
của mình. Tôi xin trả lời ngay đó là lòng quý mến bản
thân tôi luôn gắn chặt với tình thương yêu dành cho
các con. Tôi sẽ đánh mất lòng tin vào chính bản thân
mình nếu tôi yêu cầu sự hợp tác từ các con với giọng
điệu giận dữ hoặc thất vọng. Tôi sẽ đánh mất lòng tin

vào chính bản thân mình nếu tôi trút mọi cơn bực tức,
sợ hãi hoặc lo lắng lên bọn trẻ.

Dĩ nhiên là đâu đó trong cuộc sống bận rộn này tôi
không tránh khỏi cách cư xử trên nhưng một khi tình
huống đã xảy ra thì tôi tìm cách xin lỗi các con. Lúc
đó, tôi không những đóng vai trò một người bề trên
mà là một người bạn thân thiết, một người bạn xin lỗi
một người bạn vì đã làm người ấy tổn thương.

Tôi cũng rất cẩn thận trong các mối quan hệ, cách
hành xử của tôi đối với mọi người chung quanh. Tôi
biết rằng các con tôi luôn dõi theo và hiểu được tôi
luôn là người đáng tin và chính tôi là người chúng sẽ
tìm đến để chia sẻ, để dựa vào khi chúng gặp khó
khăn hay thuận lợi.

Mục đích của tôi không phải là để trở thành một
người mẹ hoàn hảo nhưng chính là tình yêu, tình yêu
nảy sinh từ trong gia đình và phát triển ra cả thế giới
xung quanh. Chắc là không phải tất cả mọi người đều
có cùng mục đích như tôi nhưng các con của chúng
ta, con của người khác…. luôn cần chúng ta thương
yêu chúng, dẫn dắt chúng.

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×