Tải bản đầy đủ (.doc) (3 trang)

Món quà của ông già Nô en

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (71.23 KB, 3 trang )

Món quà của ông già Noel
Thường thì khi còn nhỏ chúng ta tin vào ông già Noel,
rồi khi lớn lên một chút chúng ta sẽ nhận ra rằng ông
già Noel thực ra chỉ là ông nội hay ông ngoại của
chúng ta khoác thêm vào người bộ đồ màu đỏ. Ngay
bản thân tôi cũng sớm nhận ra sự thật này. Tuy mới
mười một tuổi, nhưng tôi hiểu ông già Noel chỉ là một
trò chơi mà người lớn vẽ ra mà thôi và bất cứ ai cũng
hiểu được điều này. Vấn đề ở chỗ, ở lứa tuổi lớn
hơn, tôi và chị tôi phải cố thuyết phục để các em nhỏ
hơn mình tin rằng ông già Noel là có thực. Và câu
cửa miệng là: “Em hãy nói bất cứ điều gì mình muốn,
ông già Noel sẽ tặng em món quà đó.”
Nhưng chính bản thân tôi cũng không tin vào điều đó.
Cuộc sống đâu có đơn giản như vậy. Bạn không bao
giờ có được thứ mình muốn, còn thứ mình chẳng cần
thì lại đầy ra. Cứ trông gia đình chúng tôi thì rõ. Cha
tôi qua đời, nên bây giờ, sau mười ba năm ở nhà làm
nội trợ, mẹ tôi lại phải đi tìm việc làm. Điều đó vô
cùng khó khăn vì mẹ tôi chẳng có bất kỳ thứ bằng
cấp gì. Bà sinh ra trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế,
khi còn nhỏ đã phải nghỉ học để phụ giúp gia đình.
Chẳng những học vấn thấp, mẹ tôi còn chẳng có
nghề nghiệp chuyên môn gì.
Nhiều tháng trôi qua, mẹ vẫn không tìm được việc
nên gia đình chúng tôi ngày càng sa sút hơn. Mẹ
không thể giữ lại ngôi nhà mà cha đã xây được nữa
và chúng tôi phải dọn đến ở tạm trong một căn phòng
phía sau ở nhà một người bà con. Rồi đến cả xe cũng
bán, bây giờ thì sự lựa chọn việc làm của mẹ càng
hạn chế hơn vì không còn phương tiện đi lại nữa.


Ở nơi ở mới này có rất nhiều quán bar có thể đi bộ
đến được, nhưng mẹ lại nghĩ làm việc ở quán bar sẽ
ảnh hưởng xấu đến con cái.
Rồi ngày Giáng sinh đến, mẹ dẫn chúng tôi đến lễ hội
Giáng sinh của trường vì ở đó được vào cửa miễn
phí và cũng tiện vì chúng tôi có thể cuốc bộ đến. Đi
vòng quanh một lúc, mẹ bảo chúng tôi đứng xếp hàng
để được gặp ông già Noel – một việc làm mà tôi cho
là vô bổ. Nhưng tôi cũng ngoan ngoãn đứng vào
hàng chỉ để làm vui lòng mẹ.
Sau khi ông già Noel bế tôi ngồi vào lòng liền hỏi ước
nguyện đêm Giáng sinh của tôi là gì. Tôi nói hay
không nói thì cũng chẳng nhằm nhò gì vì tôi biết rõ
ông già Noel này chỉ là ông nội hay ông ngoại của
một ai đó trong bộ đồ màu đỏ mà thôi. Nếu tôi nói
mình muốn một món đồ chơi nào đó thì chỉ làm mẹ tôi
buồn thêm vì bà làm gì có tiền để mua. Thế nên tôi
quyết định nói sự thật: “Ước mơ của con là mẹ con
sẽ kiếm được việc làm để có tiền đi chợ.” Tôi nói rõ
ràng từng chữ một.
“Thế mẹ của cháu đâu?” ông già Noel hỏi. Tôi chỉ tay
về phía mẹ đang đứng. “Ho, ho, ho,” ông già Noel nói:
“Ta biết phải làm gì rồi!”
Tôi nghĩ: Sao lúc nào họ cũng nói ho, ho, ho chứ?
Vài ngày sau Giáng sinh, mẹ nhận được
một cú điện thoại. Câu chuyện rất ngắn
gọn: “Vâng, vâng Tôi rất thích Dạ. được. Tạm
biệt.”
Rồi mẹ quay sang cười với hai chị em tôi – một nụ
cười mà từ rất lâu rồi vắng bóng trên khuôn mặt mẹ.

“Mẹ nhận được một công việc ở trường.” Mẹ nói,
giọng vui sướng. “Công việc tại nhà ăn. Bây giờ thì
gia đình mình ổn rồi.” Rồi mẹ ôm chặt lấy hai chị em:
“Mẹ tự hỏi sao họ lại biết mẹ đang kiếm việc làm
nhỉ?”
Sau đó, tôi hiểu ra một điều dù ông già Noel có là ông
nội của bạn trong bộ đồ màu đỏ hay là một giám thị
của trường đóng giả trong ngày lễ Giáng sinh thì đó
hoàn toàn không chỉ là một trò giúp vui.
Và những mùa Giáng sinh sau đó, tôi luôn bảo với lũ
trẻ rằng nếu chúng không tin vào ông già Noel thì
chúng đã mất đi một cơ hội lớn trong đời.

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×