Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (1.07 MB, 8 trang )
Willy Ronis: chết rồi vẫn chưa
yên
Nếu có câu hỏi ảnh của nhà nhiếp ảnh nào khiến bạn thấy cảm động và
nhớ nhung quá khứ một cách sâu sắc, chắc hẳn trong số các câu trả lời
khó có thể thiếu cái tên Willy Ronis, một cái tên không thể bỏ qua của
thế kỷ XX vinh quang đối với nhiếp ảnh Pháp.
Willy Ronis
Sinh tại Paris năm 1910 trong một gia đình Do Thái di cư, Ronis có
một ông bố làm nghề thợ chụp ảnh, có hiệu chụp ảnh ở Montmartre;
khi ông bố qua đời năm 1936, đột nhiên gánh nặng kinh tế đổ lên vai
Ronis và ông đành bỏ con đường âm nhạc đầy say mê để đi chụp ảnh
và nhanh chóng có ảnh được đăng trên tạp chí Regards.
Những năm đầu sự nghiệp này, Ronis đã có quan hệ với các nhiếp ảnh
gia lớn của thời ấy như Robert Capa và David Szymin; sau này thân
cận với Cartier-Bresson, ngoài ra ông còn là đồng nghiệp của Doisneau
và Braissaï tại hãng Rapho.
Willy Ronis là nhiếp ảnh gia người Pháp đầu tiên làm cho Life
Magazine, năm 1953 ông đã có triển lãm ảnh chung tại MoMA. Ngày
nay, những bức ảnh kinh điển của ông như Les Amoureux de la Bastille
hay Le Petit Parisien là một phần di sản văn hóa của nước Pháp.
Les Amoureux de la Bastille
Qua đời cuối năm 2009, ngay lập tức tác phẩm của Willy Ronis được
trưng bày tại Monnaie de Paris (Paris), nơi người ta ngoài việc xem lại
nhiều tác phẩm nổi tiếng còn được biết nhiều hơn về con người tranh
đấu cánh tả Willy Ronis, với nhiều bức ảnh chụp thế giới của người lao
động, vinh danh những người công nhân anh hùng sau những cỗ máy.
Năm 1967, Ronis cũng sang Cộng hòa Dân chủ Đức và thực hiện một
phóng sự ảnh gồm rất nhiều bức ảnh về một cõi “không tưởng” như các
thư viện đầy ắp, sinh viên thì chăm chỉ và trẻ con thì sung sướng.