Nhớ tàu điện Hà Nội
Ngô Văn Phú
(SOI: Bắt đầu từ đây cho đến hết 10. 10. 2010, Soi cũng xin được tham
gia kỷ niệm nghìn năm Thăng Long, theo cách thông thường nhất là
nhớ lại những thời gian khác nhau của Hà Nội, qua một số ảnh cũ, bài
viết cũ. Đầu tiên là loạt ảnh tàu điện Hà Nội trên FB của họa sĩ Bùi
Hoài Mai, và bài viết về tàu điện của nhà văn Ngô Văn Phú, đăng trên
An Ninh Thủ Đô hồi 2007. Tên bài do Soi đặt lại, chủ yếu để “bẫy”
những bạn đã đọc bài này rồi lại vào đọc tiếp )
Tàu điện ở quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục (khu vực nhà Cá Mập
ngày nay)
Có một thời, ai qua Hà Nội thường gặp những chuyến tàu điện chạy
theo dọc những tuyến đường quen thuộc.
Tàu thường mắc hai toa hoặc ba toa. Toa đầu có lắp máy… Người
Whatman (lái tàu điện) đứng ngay ở đầu toa. Máy đặt trong một khung
sắt kín trên mặt là tay lái, có thể tháo rời ra, sau khi rút khỏi cái hộp số
tốc độ.
Tay cầm lái, mắt ông ta nhìn thẳng về phía trước xem đường chỗ nào đi
thẳng, chỗ nào rẽ trái rẽ phải, chỗ nào vào đường đợi tránh tàu… Chân
người Whatman, thường đặt hờ lên cái cần chuông… Mỗi khi vào ga,
hoặc xuất phát, qua ngã ba, qua chỗ đông người, ông ta lại dậm mấy
cái: Keng… keng… keng… keng…
Keng… keng đã là âm thanh quen thuộc của Hà Nội xưa. Đó là tiếng
chuông tàu điện mà xa lâu đã trở thành nỗi nhớ.
Và người ta nhớ cả cái dáng đoàn tàu, hai hoặc ba toa, sơn màu đỏ, trên
nóc có cái cần sắt vắt cong, có một ròng – rọc, ấn vào dây điện được
mắc ở trên, song song với đường tàu…
Chiếc đầu tàu thường có hai máy ở hai đầu. Mỗi khi đến ga cuối, người
phụ tàu (thường là người bán vé) lại xuống quay cái cần xe đúng 180o,
từ ngược thành xuôi, hoặc xuôi thành ngược, tháo móc nối toa, quay
đầu rồi lại nối lại thành cho toa sau, để đi theo chiều ngược lại…
Cũng khu vực Bờ Hồ, quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục
Tàu điện Hà Nội ngày ấy có mấy tuyến: Bạch Mai – Bưởi; Kim Liên –
Yên Phụ và bờ Hồ – Hà Đông… Tuyến Kim Liên – Yên Phụ thường
chỉ mắc hai toa, còn tuyến bờ Hồ – Hà Đông thường mắc ba toa.
Trong toa là hai dãy ghế dài. Những chuyến tàu đông, người lên sau
thường phải đứng. Những ô cửa sổ, có cửa chớp kéo lên, kéo xuống
được dọc theo toa… Hai đầu toa là lối lên xuống, mỗi lối có hai bậc, có
tay vịn mạ kền bóng ngời, để mọi người dễ đi vào hoặc xuống tàu…
Người bán vé có cái cặp bằng da, trên để những xấp vé dài khoảng hai
ngón tay khép lại. Khi nhận tiền xong thì xé vé, đưa cho người đi tàu và
lưu cuống lại… Ông ta thường ít nói, nhìn thấy ông là lấy tiền ra rồi
cầm vé. Có ai hơi mải chuyện hay lơ đãng là ông vỗ vai nhẹ một cái là
khách hiểu ý ngay…
Những "kẻ" trốn vé
Tôi thường được đi tàu điện với mẹ vào những ngày chủ nhật… Hoặc
bà lên chợ Bưởi, chợ Đồng Xuân, mua hoa quả, cây cảnh, chim cảnh về
cho cha tôi, hoặc lên Bạch Mai, thăm nhà chị gái tôi rồi rẽ vào chợ mua
đậu Mơ và xách theo con cá quả cùng những mớ rau cải làm bữa cơm
chiều…
Cũng có khi tôi theo chị đi tàu lên Yên Phụ rồi ghé nhà thuyền hồ Tây,
bơi pê-rít-xoa trong chiều mùa thu. Giáp Tết, tôi mặc áo lương, đội mũ
cát, đem quà tết cùng cha tôi lên chúc tết thầy đốc học, nhà ở gần chợ
Đồng Xuân. Sau đó, cha tôi dẫn tôi chơi chợ, ăn quà, và mua sắm mấy
thứ cần thiết cho ngày Tết Nguyên đán…
Và quen lệ, không năm nào, Người không xách về một bát hoa thủy
tiên bán ngay tại chợ. Và bưng lên tàu với sự ưng ý và trân trọng khác
thường…
Tuyến tàu điện Bờ Hồ đông khách. Đội mũ cối thời ấy là mốt, chưa hẳn
là bộ đội.
Những năm học tiểu học, thời đảo chính, Nhật hất cẳng Pháp, 9-3-1945
tôi phải chuyển trường lên tận Bạch Mai, nên hôm nào tôi cũng phải đi
về bằng tàu điện…
Những chuyến tàu theo tuyến cứ cần mẫn đi qua các phố quen thuộc từ
mờ sáng cho đến tận 22h đêm, đã như một người thân của những khu
phố và Hà Nội xưa, không thể nào quên được. Và tiếng chuông tàu điện
keng…keng quen thuộc đã trở thành một biểu trưng, bằng âm thanh
của Hà Nội như những biểu trưng khác: Tháp Rùa ở hồ Gươm, Khuê
Văn Các ở Văn Miếu và cột cờ ở gần thành Cửa Bắc…
Những năm chống Mỹ, tàu điện vẫn còn. Tàu điện vẫn đi về trên các
tuyến. Chỉ khi còi báo động nổi lên, thì cả người Whatman, người bán
vé và hành khách đều xuống tìm nơi trú ẩn… Khi báo yên lại cùng lên
tàu và tàu khởi hành.
Keng… keng… keng… keng…
Những tiếng chuông tàu điện ấy còn theo dọc Trường Sơn đến những
chiến trường Nam – Bắc, của những chàng trai Hà Nội, đi B, đi C, mỗi
khi nhớ về đô thành khói lửa…
Và khi được dịp về phép, thế nào họ cũng phải leo lên tàu điện làm một
chuyến ngao du, lên Bưởi, xuống Bạch Mai, hoặc vào tít Hà Đông rẽ
vào chợ, chén món chả nhái ăn với bún cho thật đã rồi mới quay về.
Bây giờ thì tàu điện đã không còn thích hợp nữa khi cứ nghênh ngang
chạy giữa đường như thế. Xe buýt đã được thay thế. Nhưng những
người đã gắn bó với Hà Nội nhiều năm, làm sao quên nổi tiếng chuông
và những chuyến tàu màu đỏ, chạy qua phố xá của Hà Nội xưa…
Tàu điện tuyến chợ Đồng Xuân
Sau 1975 đã lâu, phụ nữ đã mặc "đồ bộ" như Sài Gòn