Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (380.18 KB, 8 trang )
Andy Barter ôm hôn, Wei Wei đan xen
Vẻ đẹp lạnh lùng của mỗi bức hình làm các nụ hôn trông khá ngẫu
hứng. Andy Barter tốn gần 2 giờ cho từng tấm ảnh, anh điều chỉnh tư
thế cho những đôi uyên ương này từng chút một, đến khi anh đạt được
độ cân đối vừa ý. Nụ hôn của bạn có kéo dài thế không? Chúc may mắn
nhé.
Nụ hôn nổi tiếng nhất trong lịch sử nhiếp ảnh – tác phẩm "Hôn" cạnh
khách sạn Hotel De Ville do Robert Doisneau chụp năm 1950 – có thể
là ảnh được dàn dựng trước, nhưng nó vẫn rất tự nhiên, dồi dào cảm
xúc. Trái lại, các tấm ảnh của Andy xem "hôn" như một dạng nghệ
thuật: chúng được dựng tỉ mỉ, các cặp đôi khỏa nửa thân trên, ôm quấn
lấy nhau, còn Andy thì chụp họ theo góc từ trên xuống.
Dụng ý của những tấm này là tạo nên một hình dạng tự nhiên từ hai
nhân vật khác nhau. Với chỉ đôi vai, đầu và gương mặt, mỗi cặp trở
thành biểu tượng âm dương thanh tú trên phông nền đen.
Nhiếp ảnh gia Andy Barter tốn gần 2 tiếng để thực hiện mỗi kiểu ảnh.
Trong những tấm nam/nữ, vai của nhân vật nam lúc đầu thường áp đảo
hơn nhân vật nữ, nên anh phải điều chỉnh tư thế của họ từng chút một,
đến lúc anh đạt được độ cân đối vừa ý. Trong loạt ảnh, chỉ có một cặp
là không phải người yêu “thực”, còn lại đều là những cá nhân thuê từ
công ty người mẫu hay công ty tuyển diễn viên, và họ dẫn theo nửa kia
(ở ngoài đời) của mình đến để chụp ảnh cùng.
Cặp người yêu "giả" của series "Hôn".
Vẻ đẹp lạnh lùng của mỗi bức hình làm các nụ hôn trông khá ngẫu
hứng.– như thể đầu họ cần phải ở tại vị trí đó thì mới đạt tới được hiệu
quả mong muốn. Chúng rất mãnh liệt nhưng không hề khêu gợi.