Tải bản đầy đủ (.pdf) (3 trang)

Xem tranh Lê Kinh Tài docx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (146.15 KB, 3 trang )

Xem tranh Lê Kinh Tài
Nguyên Hưng




Trong vòng 2 năm nay trở lại đây, Lê Kinh Tài nổi lên, như một nhân
vật đáng chú ý nhất của hội-họa-trẻ ở TP Hồ Chí Minh. Không phải vì
Tài vẽ nhiều, xuất hiện nhiều-trong các triển lãm chung, riêng và các
trại sáng tác-mà cơ bản hơn hết, là bởi cái-nhìn-hội-họa.


Lê Kinh Tài là một trong số ít-rất ít-họa sĩ Việt Nam thoát hẳn ra khỏi
các khuôn mẫu Lãng mạn, Hiện thực, thậm chí là Biểu hiện chủ nghĩa
đang kìm hãm sự phát triển của hội họa Việt nam hiện tại. Tài vẽ,
không phải như sự "biểu lộ các giây phút phiêu hốt, thăng hoa của
những xúc cảm cao cả nào đó", không phải như sự "tái tạo, chắt lọc
những cái đẹp trong cuộc sống", cũng không phải như "sự khám phá,
phơi bày bản ngã"… Tài không tạo dựng, không mơ mộng, không khái
quát… Tài ĐẬP PHÁ. Mỗi tác phẩm của Tài, là một sự ĐẬP PHÁ.
ĐẬP PHÁ những niềm tin tưởng có giá trị hiển nhiên nhưng xưa cũ,
giả tạo; ĐẬP PHÁ những vỏ bọc hào hoa, cao thượng tưởng như
thường tình, phổ biến nhưng thực ra chỉ là vỏ bọc; ĐẬP PHÁ những ảo
tưởng về "cái tôi", những ngộ nhận về "lý tưởng", và, cả những cấu trúc
tưởng là mẫu mực có giá trị vĩnh cửu, bất biến của hội họa… Một sự
ĐẬP PHÁ có tính chất PHÂN TÂM, GIẢI HOẶC-tiêu biểu cho tinh
thần hội-họa-đương đại.


Dĩ nhiên, bản thân sự ĐẬP PHÁ không làm nên giá trị. Giá trị nằm ở
chiều sâu của sự PHÂN TÂM, và ở tính cách nhân bản của sự GIẢI


HOẶC. Tranh Tài hấp dẫn, thuyết phục được số đông người xem,
chính là ở các yếu tố làm nên giá trị này. Đối tượng của Tài là chính
mình. Tài tự phân tích, mổ xẻ và tự cười mình-thông minh,không
khoan nhượng. Vì vậy, mà nhiều người xem, đã nhận thấy mình trong
tranh của Tài… Thêm nữa, quan trọng hơn, tuy ĐẬP PHÁ, tuy GIẢI
HOẶC nhưng tinh thần chung, toát lên từng tác phẩm của Tài vẫn là
một cái nhìn hết sức khoan dung, thuần hậu. Sử dụng cái CƯỜI, nhưng
không CHÂM BIẾM, không biến nó thành vũ khí tấn công hay phòng
thủ. Sức mạnh (và cũng là cái đẹp) nơi hội họa của Tài là ở tính cách
KHÔI HÀI. Tranh Tài khiến người xem "thấy mình" nhưng rồi cũng
cười xòa, không gieo rắc mặc cảm, không tạo ra đố kị…




Cái tên triển lãm "Hết ngày là đêm" thoáng nghe thấy lạ. Tài "triết lý"
gì chăng?


Thực ra chẳng "triết lý" gì hết. Không "triết lý" gì hết, nhưng khiến giật
mình. Đây là cái thông minh của Tài. Bằng cách đặt tên này, Tài vừa
hút sự chú ý vừa gợi ra một "kinh nghiệm", mở ra một lối đi để mọi
người tiếp cận tranh mình dễ dàng hơn. "Hết đêm là ngày" là chuyện
bình thường. Thế giới trong tranh của Tài, cũng vậy. Cũng chỉ là những
"mớ bòng bong" đời thường. Không có gì nghiêm trọng, nhưng chỉ cần
hồn nhiên nhìn vào "mớ bòng bong" đó, ai, có lẽ cũng thấy được
mình… nhiều hơn…



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×