Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (114.15 KB, 3 trang )
Từ chuyện võ đến chuyện vẽ-5 :
học vẽ hình như học đi quyền.
Người học vẽ, học vẽ hình, như người học võ học đi quyền. Gần như
hầu hết các môn võ, đều được cô đúc lại trong một số bài quyền(*)-
phân cấp từ dễ đến khó, từ thấp lên cao… Một người đi học võ, thông
thạo hết các bài quyền của môn võ theo học thì được xem là người
BIẾT VÕ. Tuy nhiên, từ BIẾT VÕ đến CÓ VÕ, là một chặng, nhiều
khi rất ngắn, nhưng không dễ vượt qua. Nhiều người đi quyền rất đẹp-
linh hoạt, biến ảo hay dũng mãnh v.v…-nhưng chỉ thế thôi. Cái quyền
pháp mà họ thủ đắc, cùng lắm, chỉ để biểu diễn tại sân tập (võ), trên sân
khấu, hay ở các gánh “Sơn Đông mãi võ”…! Chỉ có những người bóc
tách được từ những bài quyền cơ bản đó những đòn, những thế tạo
thành những chiêu thức riêng phù hợp với cơ địa của mình, và có khả
năng biến báo theo tình huống-tùy theo đối thủ, hoàn cảnh và mục tiêu-
thì mới có thể được xem là “dụng được võ”-CÓ VÕ.
Trong lĩnh vực hội họa cũng vậy, nhiều người vẽ hình rất giỏi-cũng
sống động, điệu nghệ…-nhưng tác phẩm của họ, cùng lắm, chỉ có thể là
những bài tập mẫu dành cho sinh viên mỹ thuật ở bước đầu học vẽ…
Nói chung, giỏi vẽ hình, chỉ mới là chuyện kỹ năng-một điều kiện cần
(biết vẽ) chứ chưa đủ, để tạo thành một họa sĩ. Chỉ khi rút tỉa được từ
các bài học vẽ hình, các khả năng biểu ý, biểu cảm của các thành tố tạo
hình-đường nét, hình diện, các khoảng trống v.v…-và, có khả năng
điều phối các đương lượng tạo hình nhằm chinh phục một ấn tượng,
một ý thức thẩm mỹ nào đó trước một đối tượng thẩm mỹ nào đó,
hướng đến một lý tưởng thẩm mỹ nào đó v.v… thì người học vẽ, may
ra, mới có thể được gọi là biết dụng ngôn ngữ hội họa-một họa sĩ.
Cuộc “chiến đấu” của người họa sĩ, là cuộc chiến đấu nhằm chinh phục
một đối tượng thẩm mỹ, một ấn tượng thẩm mỹ, một ý thức thẩm mỹ,