Rốt cuộc đây là cuộc đời
của ai?
Hành trình của cuộc đời có biết bao nhiêu chuỗi liên tiếp những sự lựa chọn.
Chúng ta hãy bắt đầu mỗi ngày bằng một sự lựa chọn, như thế chúng ta mới
có thể sống một ngày với mục đích thật rõ ràng chứ không thể sống một cách
mơ hồ. Henry đã từng nói: “Thượng đế không hỏi ta muốn sinh ra trên thế
gian hay không, chúng ta chỉ có thể tiếp nhận chứ không biết chọn l
ựa”.
Chúng ta chỉ có một sự lựa chọn duy nhất là: quyết định mình phải sống như
thế nào.
Rốt cuộc đây là cuộc đời của ai?
Mỗi chúng ta đều có những khả năng nhất định để theo đuổi những thành
công hơn nữa, đồng thời dựa trên sự phát triển cũng như thành quả mà mình
đã đạt được để phát triển vượt bậc h
ơn, quyết định lựa chọn như thế nào và
đưa ra những lựa chọn đúng đắn, đó là khởi đầu và là nền tảng cho mọi việc.
Bất luận chúng ta có nhận thức được hay không, nếu chúng ta lựa chọn tất bật
làm một công việc gì đó nhưng không mang lại kết quả gì cả hay chọn lựa
cách nghĩ và hành động như gió chiều nào theo chiều ấy thì đó cũng là sự lựa
chọn của chúng ta. Chúng ta có thể lựa chọn và chấp nhận những sự việc sắp
xảy ra. Chọn lựa một việc đã được phát sinh? Hay để có được chọn lựa đó
phải hi sinh lý tưởng? Chọn lựa giúp con người ta vạch ra những hoạch định,
chọn lựa luôn luôn tồn tại từ ngày này sang ngày khác.
Trong suy nghĩ
, chúng ta đều chứa đựng một tư duy sai lầm rằng cuộc sống
lúc nào cũng bị chìm ngập trong vô số các công việc mang tính chất bắt buộc:
nào là tôi phải đọc sách, tôi phải làm việc, tôi phải chín chắn, tôi phải ngăn
nắp, tôi phải thành công và tôi phải làm rất nhiều những việc khác.v.v. Thực
ra không có ai phải bắt buộc làm việc gì cả mà tất cả do sự lựa chọn của chính
bạn mà thôi. Bạn thấy “cầ
n” hoặc “nhất định cần” phải làm việc gì bạn muốn
làm, và bạn chọn nó.
Bastnak đã nói rất đúng rằng: “Con người ta sinh ra để sống và làm việc chứ
không phải sinh ra chỉ để sinh tồn”.
Chúng ta có nhiều chọn lựa hơn là chúng ta nghĩ, điều quan trọng là ở chỗ:
mỗi ngày chúng ta hãy biết đưa ra những sự lựa chọn đúng.
Chúng ta thường bao biện cho bản thân để lý giải cho nguyên nhân tại sao
chúng ta lại từ bỏ quyền chọn lựa của mình, ví dụ như: tôi không có đủ tiền,
tôi không có thời gian. Sự việc xảy ra ngoài ý muốn. Tôi không may mắn.
Thời tiết không đẹp. Do tôi mệt mỏi hay tâm trạng của tôi không được
vui v.v
Có rất nhiều người cũng giống như động vật bị môi trường chi phối mà không
biết, tương tự như trong trường hợp có người không vào được nhà, trong túi
anh ta rõ ràng là có chìa khoá nhưng lại không biết dúng chìa khoá để mở cửa
chỉ bởi vì anh ta không biết trong túi mình có chìa khoá.
Ngoài bản năng để tồn tại và thích nghi với môi trường như bao động thực vật
khác, thượng đế còn ban tặng con người chiếc chìa khoá vạn năng: đó là trí
tuệ để tự do chọn lựa những gì mình muốn. Chỉ con người mới có khả năng
biến không thành có, không ngừng sáng tạo phát minh, làm chủ vạn vật.
Trong triế
t học cổ đại, Lão Tử từng dạy chúng ta pahỉ coi trọng quyền làm
người, ông đã nhận mạnh: “đạo đại, thiên đại, địa đại, nhân đại”, trong bốn
thứ đó con người (nhân đại) chiếm vị trí quan trọng nhất. Như vậy có thể cho
rằng, “linh” trong linh hồn vạn vật, “quyền” trong quyền làm người đều chỉ ra
rằng con người khác động vật ở chỗ con người có linh hồn, có kh
ả năng tự do
lựa chọn.
Do đó, chúng ta không thể sống mà lệ thuộc vào thời, thế, cơ, duyên, mệnh,
mà phải dựa vào sự lựa chọn của chính mình. Như Anthony Robin đã từng
nói rằng “Cuộc sống là thời khắc bạn đua ra quyết định”.
Dù trong cuộc sống có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì điều quan trọng
không phải nằm ở chỗ chúng ta thành công hay thất bạ
i mà nằm ở chỗ chúng
ta nhìn nhận sự lựa chọn đó như thế nào. Bạn nghĩ về sự lựa chọn đó như thế
nào và quan trọng nhất là bạn chọn lựa cách làm như thế nào.
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện về sự chọn lựa. Có một cô gái tên
là Tiểu Lý. Cũng giống như rất nhiều bạn trẻ khác, Tiểu Lý cũng cảm thấy
mơ hồ về tương lai của chính mình. Cô đến từ nông thôn, ban ngày cô làm
việc cho một công ty nọ, sếp và đồng nghiệp đều đối xử rất tốt với Tiểu Lý,
nhưng cô vẫn muốn thực hiện ước mơ của mình là học đại học. Để thi đỗ, ban
ngày cô phải tranh thủ tham gia lớp ôn luyện bổ túc, tuy nhiên ông chủ lại nói
rằng: “Công ty không thể thiếu một người như cô”. Sếp không muốn cô thôi
việc, và cô cũng không nỡ từ bỏ một công việc với mức lương hậu hĩnh như
thế, vì vậy Tiểu Lý rơi vào tình trạng “cực kỳ đau khổ”.
Có thể bạn thấy điều này thật buồn cười và dường như cảm th
ấy chẳng có gì
là “cực kỳ đau khổ” ở đây cả. Có thể phản ứng của bạn cũng giống tôi. Bạn
cảm thấy rằng, cô ấy sẽ lựa chọn và mọ việc sẽ giải quyết được. Nếu bạn là
người trưởng thành, bạn nhất định sẽ khuyên cô ấy như tôi khuyên cô ấy rằng:
hãy tôn trọng quyết định của mình.
Chúng ta thường e ngại ng
ười khác nhìn vào và nói “Thực ra là chẳng có
chuyện gì to tát” mà rơi vào tình trạng vô cùng đau khổ, đến việc lựa chọn
hoặc quyết định một việc rất nhỏ thôi cũng làm chúng ta phải bận tâm.
Chúng ta không có cách nào để tránh việc rơi vào tình trạng rôid bời hay
buông phiền. Tuy nhiên đối với người lạc quan, họ sẽ đưa ra quyết định sớm
hơn, và cũng thoát khỏi những tính trạng trên nhanh hơn so với những người
bi quan.
V
ậy rút ra cuộc sống này thuộc về ai? Cái gì cũng có mặt lợi và mặt hại
nhưng chúng ta không có cách nào để chọn lựa. Đối với riêng tôi, khi những
người xung quanh nói này nói nọ nhằm khiến tôi lung lay về quyết định của
mình, sau một lúc bối rối hít thở một hơi thật sâu, tự hỏi lại bản thân mình,
sau đó bỏ qua tất cả những gì người khác nói, lúc đó con đường ở phía trước
như đã chào
đón tôi và dần bước tôi đi. Tôi đã từng đưa ra nhiều lựa chọn mà
người ngoài xem là không tốt, nhưng đó là cuộc sống của tôi, tôi cảm thấy
những gì tôi đã chọn là tốt cho chính mình.
“Vậy phải làm thế nào?”- Hãy tự hỏi chính mình xem bạn muốn cuộc sống
của mình như thế nào. Nếu bạn rơi vào tính trạng khó khăn, sự giúp đỡ duy
nhất là từ chính bạn. Bạn phải là người tự cứu giúp lấy chính mình. Nếu ngay
bản thân bạn cũng không hiểu mình mong muốn gì thì bất kỳ sự giúp đỡ của
người khác cũng chỉ làm bạn thêm rối trí mà thôi.
Rât nhiều người quan tâm liệu mình có thể
trường sinh bất lão được không,
mà từ trước đến giờ chưa từng hỏi mình rằng: Đậy là cuộc sống của ai? Sống
đến trăm tuổi lúc đó mới hỏi bản thân mình: “Mình sống đến giờ là vì ai?”.
“Đi theo con đường mình đã chọn. Vững tin với chọn lựa của mình, nhưng
ngộ nhỡ nếu một lúc nào đó bạn chọn lựa sai lầm thì phải làm sao?”. Khi
khuyên một ai đó mà h
ọ cho rằng con đường họ đã chọn là đúng, chúng ta
thường phát hiện thấy họ không có lòng tin vào chính mình . Còn có người đã
trả lời thẳng thắn: “Nghe tiếng lòng mình, cũng có nghĩa là chỉ cần tôi thích ,
không có gì là không có thể, nếu vậy giết người phóng hoả thì làm thế nào?”.
“Anh thực sự dám giết người, phóng hoả không?”
“Tất nhiên là không”- Anh ta lại thẳng thắn trả lời. “Vậy anh lo lắng vấn đề
gì?”. Tối không thể lý giải đượ
c tại sao sự tự tin của con người lại thấp như
vậy, luôn đưa ra lẽ phải cho bản thân, không thấy việc xấu không làm. Tôi tin
rằng những người đã từng thực sự giết người, phóng hoả từ trước đến giờ
chưa có ai từng hỏi lại chính bản thân mình rằng: cuộc sống này rút cuộc ai
cần đến?
Nếu như đó là cuộc sống bạn cầ
n, phàm là trải qua rồi cũng không cảm thấy
mình bị oan ức. Những người chưa bao giờ trả lời hoặc đối diện với những
câu hỏi như vậy, giống như một dong nước lúc thì mở rộng lúc thì thu hẹp và
vô hình chung đã đi hết một cuộc đời.
Cuối cùng tôi đã tự đặt một câu hỏi cho mình: Rốt cuộc đây là cuộc đời của
ai? Lúc tôi phát hiện ra mình không thể trả lời câu hỏi này, thì tôi cũng nhận
ra một điều rằng: Tôi cần thay đổi.