Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (119.32 KB, 4 trang )
HOẠ SĨ NGÔ THÁI BÌNH VỚI
LỜI RU CỦA RỪNG
NGÔ THÁI BÌNH-Lời ru của rừng-Sơn
dầu
Chiến tranh đã lùi xa hơn 33 năm. Những làng mạc bị bom cày, đ
ạn xới
tan nát ngày nào đã hồi sinh. Những cuộc ly tán của biết bao gia đình
đã lần lượt đoàn tụ. Những nhịp cầu gãy đổ chia cách đôi bờ giờ đã
được nối nhịp thông thương. Đất nước, quê hương đang trở mình đứng
dậy vươn rộng tầm nhìn ra phía trước. Nhưng không phải hết thảy đã
lành lặn vết thương. Đâu đấy trong sâu thẳm, góc khuất của cuộc sống
hôm nay vẫn còn có nỗi đau, sự hy sinh, thầm lặng, bi tráng ngày càng
được phát hiện. Tác phẩm Lời ru của Rừng của họa sĩ Ngô Thái B
ình là
một phần minh chứng. Họa sĩ kể lại: Năm 2005 trong một chuyến công
tác ở Hòn Bà, phía tây tỉnh Khánh Hòa để làm chương trình cho Đài
PTTH Khánh Hòa, anh đã gặp nhiều nhóm công nhân khai phá rừng để
mở đường, họ tâm sự với anh: khai phá rừng để mở đường trên đỉnh
cao này gặp rất nhiều khó khăn, rừng già rậm rạp, dây leo chằng chịt,
có cây cao chót vót đến 15-20m. Nhìn lên cao thấy một cánh võng vắt
trên hai ngọn cây đong đưa theo gió. Chúng tôi leo lên hạ chiếc võng
xuống, một cảnh tượng thương tâm, bi hùng hiện ra: một bộ hài cốt,
quân trang và những di vật đã mục nát, bạc màu theo năm tháng. Có lẽ
đây là một chiến sĩ đã cùng đồng đội hành quân qua nơi này năm xưa,
bị lên cơn sốt nặng. Không muốn làm ảnh hưởng đến đơn vị trong lúc
truy quét giặc gay gắt, anh đã nằm lại và yên nghỉ mãi mãi trên cánh
võng. Theo thời gian, cây càng lớn, càng cao nâng anh lên cùng v
ới núi
rừng thâm u, hiểm trở cho đến bây giờ.