Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (198.72 KB, 1 trang )
<span class="text_page_counter">Trang 1</span><div class="page_container" data-page="1">
“Con nhớ chơi gần nhà, đừng đi chơi đâu xa kẻo bị lạc ấy.”
Rô Con “Vâng ạ!” Rõ to, nhưng vừa bước ra khỏi cửa, chú đã quên phắt lời mẹ.
Một hôm, trời vừa tạnh mưa, Rơ Con rủ Cá Cờ vượt dịng nước đang ào ào chảy xiết. Cá Cờ lắc đầu bảo: “Tớ không đi đâu nguy hiểm lắm!”
“Thế thì cậu cứ việc mà quanh quẩn trong cái ao tù này!” Rô Con giương vây lấy đà rồi phóng đi.
Rơ Con tung tăng bơi theo dòng nước ngắm cỏ cây hoa lá… Nào ngờ dòng nước cạn dần khiến chú bị mắc lại trên mặt bùn lúc nào không hay. Rô Con cứ cố sức vùng vẫy nhưng chẳng ăn thua gì. Mệt quá, chú đành nằm im, phơi mình dưới nắng bỏng rát.
Các chị Gió thương Rơ Con q, liền bay đi gọi Mây đang lang thang trên bầu trời… Ngay lập tức, Mây ùn ùn kéo đến. Bầu trời đen kịt lại. Rồi mưa ào ào trút xuống. Rô Con mừng rỡ, theo dịng nước bơi về.
Rơ Mẹ ở nhà sốt ruột vội bơi đến nhà Cá Cờ hỏi thăm. Biết chuyện Rơ Con liều lĩnh đi chơi xa một mình. Rơ Mẹ liền cùng Cá Cờ đi tìm con…
Đi một chặng dài, chợt thấy Rô Con ở xa xa, Rô Mẹ gọi to: “Rô Con, Rô Con ơi!”
Thấy mẹ, Rô Con mừng đến phát khóc: “ Con… con… xin lỗi mẹ!” Rồi chú cùng mẹ và bạn Cá Cờ trở về nhà.
(Sưu tầm)