Tải bản đầy đủ (.pdf) (19 trang)

Kêt quả giao lưu giữa văn hoá việt nam về văn hoá phương tây trong truyền thống về hiện đại

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (1.38 MB, 19 trang )

<span class="text_page_counter">Trang 1</span><div class="page_container" data-page="1">

<b> HC VIN NGOI GIAO</b>

<b>KHOA TRUYN THNG V VN HA ĐI NGOI</b>

<b>---TIU LUN</b>

<b>MN: VN HA VIT NAM V HI NHP QUC TÊĐ TI: KÊT QUẢ GIAO LƯU GIỮA VN HOÁ VIT NAM V VN HOÁ</b>

<b>PHƯƠNG TÂY TRONG TRUYN THNG V HIN ĐI</b>

<b>Họ Tên: Phạm Xuân Vượng - TTQT49-C1-1938Lớp: TTQT49C1</b>

<b>Bài tập nhóm: 10</b>

<b> Gi5ng viên: T. S. Đo Ngc Tu n</b>

T. S Tr"n Th# H%ng Th&y

</div><span class="text_page_counter">Trang 2</span><div class="page_container" data-page="2">

<b>MỤC LỤC </b>

2.1. Kết quả giao lưu văn hoá với phương Tây trong truyền thống 6 2.1.1. Giai đoạn từ đ"u thế kỉ XVI - cuối thế kỉ XIX 6 2.1.2. Giai đoạn từ nửa cuối thế kỉ XIX - giữa thế kỉ XX 7

2.2. Kết quả giao lưu văn hoá với phương Tây trong thời hiện đại - ton c"u hóa 10 2.2.1. Ảnh hưởng của văn hóa phương Tây lên Việt Nam trong thời hiện đại 10 2.2.2. Ảnh hưởng của văn hóa Việt Nam lên phương Tây trong thời hiện đại 11

</div><span class="text_page_counter">Trang 3</span><div class="page_container" data-page="3">

<b>A. M: Đ;U</b>

<b>I.Lý do chọn đề tài</b>

Văn hóa Việt Nam đã trải qua một quá trình phát triển lâu di cùng với l#ch sử của đ t nước. Trong q trình đó, bản lĩnh v văn hóa của dân tộc Việt Nam đã được khẳng đ#nh qua bao thăng tr"m của l#ch sử. L#ch sử đã tạo ra nhiều thách thức v cơ hội cho văn hóa Việt Nam. Đó l cơ hội để tiếp x&c với các nền văn hóa khác để phát triển v lớn mạnh hơn. Các yếu tố văn hóa ngoại sinh xâm nhập vo văn hóa Việt Nam bằng nhiều cách, nhưng ch&ng thường theo d u chân những kẻ xâm lược, theo một cách cưỡng bức. Tuy nhiên, với sức bền dẻo dai v ngu%n gen nội sinh vững chắc, văn hóa Việt Nam đã tiếp thu, tiếp biến v truyền bá nhiều giá tr# văn hóa tinh hoa thế giới, lm phong ph& thêm bản sắc của mình. Một cách để lm giu bản sắc văn hóa Việt Nam l thơng qua giao lưu văn hóa với phương Tây. Trong thoáng chốc của cả ngn năm l#ch sử văn hóa dân tộc, những thnh tựu văn hóa của giao lưu văn hóa với phương Tây như một động lực mạnh mẽ đưa văn hóa Việt Nam chuyển từ t"m cỡ khu vực sang quy mơ ton c"u.

Khi ch&ng ta nói về hậu quả của giao lưu văn hóa giữa các chủ thể, ch&ng ta không chỉ tập trung vo cơ chế của những tiếp x&c v trao đổi liên văn hóa ny, m cịn quan trng l sự tiếp biến văn hóa, hậu quả đối với các bên liên quan sau những trao đổi ny. Do đó, bi tiểu luận ny tuân theo một nhận đ#nh quan trng của TS. Phạm Thái Việt, “Giao lưu, tiếp biến văn hóa trong bối cảnh ton c"u hóa v hội nhập quốc tế hiện nay”: Giao lưu luôn đi kèm với tiếp biến. Việc nghiên cứu, đánh giá những thnh tựu v hạn chế của hoạt động giao lưu văn hóa ny l một việc lm bổ ích v c p thiết. Nó gi&p nhìn nhận một cách khách quan tiến trình l#ch sử văn hóa nước nh. Điều đó cũng cho th y sức mạnh của truyền thống văn hóa Việt Nam khi ch&ng ta biết tận dụng những thách thức m l#ch sử đặt ra cho ch&ng ta chứ khơng ch#u đánh m t mình, ngược lại, cịn lm giu thêm bản sắc của mình.

</div><span class="text_page_counter">Trang 4</span><div class="page_container" data-page="4">

<b>B. NI DUNG</b>

<b>1.1. Khái niệm giao lưu văn hoá </b>

<b> 1.1.1. Giao lưu văn hóa là gì? </b>

Trong ti liệu “Đề cương những bi giảng giao lưu, tiếp biến văn hóa trong l#ch sử Việt Nam”, thuật ngữ “giao lưu - tiếp biến văn hóa” (Acculturation) được tiếp cận từ các nh nhân chủng hc, với nghĩa để chỉ hiện tượng xảy ra khi có những nhóm người có văn hóa khác nhau, gặp nhau (tiếp x&c trực tiếp v lâu di), gây ra sự biến đổi về mơ thức văn hóa so với ban đ"u của một hay cả hai chủ thể.

<small>2</small>Trước hết, giao lưu văn hóa l q trình tiếp x&c, trao đổi, lựa chn, tiếp nhận v chuyển hóa các giá tr# văn hóa khác nhau, có thể (hoặc khơng) dẫn đến sự biến đổi văn hóa của mỗi chủ thể trong những hon cảnh l#ch sử cụ thể. Về phương diện tích cực, giao lưu văn hóa l hình thức quan hệ trao đổi văn hóa, tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau, hc hỏi lẫn nhau, từ đó nảy sinh những nhu c"u mới th&c đẩy mỗi nền văn hóa phát triển. Giao lưu văn hóa l nhu c"u cho sự t%n tại v phát triển của mỗi cộng đ%ng quốc gia, dân tộc.

Trong q trình đó diễn ra sự giao thoa, pha trộn, dẫn đến độ kh&c xạ khác nhau, lm cho văn hóa của mỗi chủ thể có sự biến đổi hoặc khơng. Giao lưu văn hố tạo ra hiện tượng tiếp biến (tiếp thụ v cải biến) văn hố (acculturation). Như ở ph"n đ#nh nghĩa đã nêu, khơng có giao lưu, tiếp x&c văn hố thì khơng có tiếp biến văn hố.

Đ#nh nghĩa về “tiếp biến văn hoá” được đưa ra ở cuộc hp UNESCO châu Á tại Téhéran năm 1978: Tiếp biến văn hoá đó l sự tiếp x&c giữa những nhóm người khác nhau về văn hóa, do đó sinh ra những sự thay đổi về văn hoá (ứng xử, giao tiếp, tư duy...) ở trong mỗi nhóm. Tiếp biến văn hố l q trình một nhóm người hay một cá nhân qua tiếp x&c trực tiếp v liên tục với một nhóm khác, tiếp thụ (tự nguyện hay bắt buộc, ton bộ hay từng bộ phận) nền văn hoá của nhóm ny.

Hiện nay, khái niệm tiếp biến văn hoá được quan niệm đơn giản hơn:

<b>Tiếp biến văn hố l q trình một cá nhân khi tiếp x&c trực tiếp v liên tục với một </b>

cộng đ%ng hay một cá nhân khác (có hoặc khơng có ý thức) h p thụ nhiều hay ít nền văn hóa của cộng đ%ng hay các cá nhân ny. Tiếp biến văn hố có thể xảy ra theo con đường kinh tế, tơn giáo, tư tưởng, văn hố nghệ thuật..., trong bối cảnh ho bình hay 1 Lê Quý Đức (2013), Đề cương Những bi giảng giao lưu, tiếp biến trong l#ch sử Việt Nam, Trường Đại hc Văn hoá.

2 Nguyễn Th# Hương (2015) “Giao lưu, tiếp biến văn hóa trong bối cảnh ton c"u hóa v hội nhập quốc tế hiện

</div><span class="text_page_counter">Trang 5</span><div class="page_container" data-page="5">

gắn với áp đặt về chính tr#. Tiếp biến văn hố cũng có thể gây “sốc” văn hóa, “áp đặt” văn hố, nhưng bản ch t của q trình vẫn l đối thoại văn hóa, vì vậy nhiều khi cũng khó có thể tách bạch giữa các phương thức giao lưu v tiếp biến văn hoá.

<b>1.1.2. Cơ sở hình thành giao lưu văn hố</b>

<small>3</small>Cơ sở kinh tế l một yếu tố quan trng trong sự phát triển của xã hội loi người. Sự thay đổi ny cng được th&c đẩy nhanh hơn bởi sự giao lưu văn hóa v đ u tranh giữa các nhóm dân tộc có cùng trình độ có quan hệ g"n gũi với nhau, sau đó lại diễn ra giữa các nhóm dân tộc hoặc các nhóm có trình độ phát triển xã hội khác nhau. Những thay đổi trong bản sắc văn hóa của một quốc gia ch#u ảnh hưởng của nhiều yếu tố. Những nét lỗi thời, lạc hậu đang d"n biến m t v thay vo đó l những gì được khẳng đ#nh l văn minh, hiện đại. Cơ sở kinh tế l động lực để con người thực hiện các hoạt động trao đổi.

Bên cạnh các hoạt động trao đổi kinh tế cịn có các hoạt động trao đổi “phi kinh tế” (như trao đổi qu tặng, vật phẩm tơn giáo) có tác động đáng kể đến giao lưu văn hóa. Tiếp x&c văn hóa cũng có thể được thiết lập thơng qua các liên hệ khác như quan hệ hôn nhân, quan hệ ngoại giao,... Di cư, dù lớn hay nhỏ, luôn t%n tại từ thời nguyên thủy cho đến thời Trung cổ cổ đại, tập hợp những nhóm người từ các nền văn hóa khác nhau lại với nhau hoặc sống cạnh nhau. Đó cũng l một yếu tố quan trng của sự tiếp x&c v trao đổi văn hóa.

<b>1.1.3. Cơ chế của giao lưu văn hố </b>

Giao lưu văn hóa vừa l kết quả của trao đổi, vừa l chính bản thân sự trao đổi. Cách hiểu như vậy mới th y hết t"m quan trng của giao lưu văn hóa trong l#ch sử nhân loại, vì sản xu t, trao đổi l một động lực th&c đẩy sự phát triển của l#ch sử, như nhận đ#nh của Mác v Ăngghen : "Người ta luôn luôn phải nghiên cứu v viết l#ch sử loi người gắn liền với l#ch sử của công nghiệp v của trao đổi), v "Những lực lượng sản xu t, nh t l những phát minh, để đạt được ở một đ#a phương có m t đi hay khơng m t đi đối với sự phát triển sau ny, điều đó chỉ phụ thuộc vo sự mở rộng của trao đổi thơi."

Nói cách khác, giao lưu v tiếp biến văn hóa l sự tiếp nhận văn hóa nước ngoi bởi dân tộc chủ thể.

<small>4</small>Q trình ny ln luôn đặt mỗi tộc người phải xử lý tốt mối quan hệ biện chứng giữa yếu tố

<b>nội sinh và yếu tố ngoại sinh; hai yếu tố ny ln có khả năng chuyển hóa cho nhau v r t </b>

khó tách biệt trong một thực thể văn hóa.

Có yếu tố ở giai đoạn ny l yếu tố ngoại sinh nhưng đến giai đoạn sau, những tính ch t của yếu tố ngoại sinh y khơng cịn hoặc nhạt d"n đến nỗi người ta tưởng rằng đó l yếu tố nội 3Phạm Thái Việt (2006), Ton c"u hóa - Những biến đổi lớn trong đời sống chính tr# quốc tế v văn hoá, Nh xu t bản Khoa hc Xã hội, tr.284

4 Ton c"u hóa - Những biến đổi lớn trong đời sống chính tr# quốc tế v văn hóa, Phạm Thái Việt, Nh xu t bản

</div><span class="text_page_counter">Trang 6</span><div class="page_container" data-page="6">

sinh.

Hơn nữa, kết quả của sự tương tác giữa hai yếu tố ny thường diễn ra theo hai trạng thái:

<b>1. Yếu tố ngoại sinh lấn át, triệt tiêu yếu tố nội sinh</b>

<b>2. Có sự cộng hưởng lẫn nhau, yếu tố ngoại sinh dần dần trở thành yếu tố nội sinh hoặc bị phai nhạt căn tính của yếu tố ngoại sinh. </b>

Nhìn ở phương diện thái độ của tộc người chủ thể, sự tiếp nhận các yếu tố ngoại sinh cũng có hai dạng thể hiện:

<b>1. Tự nguyện tiếp nhận 2. Tiếp nhận văn hóa thụ động</b>

Mức độ của sự tiếp nhận trong giao lưu cũng khác nhau

<b>1. Sự tiếp nhận đơn thuần: Sự tiếp nhận đơn thu"n khi nhìn ở ý nghĩa tương đối l phổ </b>

biến trong mi người ở tộc người chủ thể

<b>2. Sự tiếp nhận sáng tạo: l sự tiếp nhận có sự kiểm sốt của lí trí. V, sự tiếp nhận cơ </b>

Như thế, quan hệ biện chứng giữa yếu tố nội sinh v yếu tố ngoại sinh đặt ra địi hỏi với chính tộc người chủ thể l <b>nội lực</b> của chính nó, hay nói cách khác l bản sắc v truyền thống văn hóa của tộc người tiếp nhận. Trên cái nhìn l#ch sử, bản sắc v truyền thống không phải l yếu tố nh t thnh b t biến. Sự vận động của mỗi nền văn hóa trong khơng gian v trong thời gian luôn luôn l sự vận động của các yếu tố b t biến v khả biến giữa cái cố hữu vã cái cách tân. Cái khả biến phát triển đến mức độ no đó sẽ lm thay đổi chỉnh thực thể văn hóa y, như quy luật, lượng đổi, ch t đổi.

Ngy nay, ch&ng ta đã nhận thức được rằng tiếp biến v giao lưu văn hóa l quy luật phát triển của văn hóa, quy luật t t yếu của đời sống, một nhu c"u tự nhiên của con người hiện tại.

<b>2.1. Kết qu5 giao lưu văn hóa với phương Tây trong Truyền thống</b>

</div><span class="text_page_counter">Trang 7</span><div class="page_container" data-page="7">

<b>2.1.1. Giai đoạn từ đầu thế kỉ XVI - cuối thế kỉ XIX</b>

Văn hóa phương Tây du nhập bằng hai con đường: truyền giáo v thương mại. Trong giai đoạn ny, sự xâm nhập của văn hóa phương Tây mới chỉ dừng lại ở mức độ gây áp lực v can thiệp tạm thời vo nền chính tr# của nh nước phong kiến Việt Nam.

*Sự xu t hiện của Kitô giáo

Kitô giáo l một nhánh chủ đạo của Thiên ch&a giáo với trung tâm đ"u não l Giáo Hội La Mã. Từ sau năm 1550 một số tu sĩ Đaminh đã vo Việt Nam truyền giáo, đến năm 1586 lại có thêm các tu sĩ dịng Phanxicơ vo Việt Nam, nhưng việc truyền giáo kém hiệu quả vì v n đề b t đ%ng ngôn ngữ. Nhờ các hoạt động truyền giáo của các giáo sĩ B% Đo Nha tại Đng trong v Đng ngoi, Kitô giáo đã dễ dng xâm nhập vo Việt Nam hơn. Vo l&c m chế độ phong kiến tại Việt Nam có sự sa s&t tr"m trng, Phật giáo thì suy đ%i v Nho giáo khơng bn đến kiếp sau thì Kitơ giáo đã có nhiều cơ hội để trở thnh chỗ dựa tinh th"n cho người dân. Vì vậy, Kitơ giáo đã phát triển v lan truyền sâu rộng vo văn hóa Việt Nam. Sau bốn thế kỉ thì hiện nay Kitơ giáo đã có chỗ đứng vững chắc trong xã hội Việt Nam với hơn 5 triệu tín đ%. *Sự ra đời của chữ Quốc Ngữ

Hậu bán thế kỷ XVII các nh truyền giáo người Tây Ban Nha, Ý, Pháp sang truyền giáo tại Việt Nam thì khó khăn h gặp phải đ"u tiên l v n đề ngôn ngữ. Vì thế, với sự góp cơng to lớn của giáo sĩ Alexandre de Rhodes v một số giáo sĩ khác, h đã dùng mẫu tự Latinh, có bổ sung thêm các d u phụ để ghi âm tiếng Việt; v thứ chữ đó được gi l chữ Quốc ngữ. Hơn nữa h còn soạn nhiều cuốn từ điển như Việt – B%, B% – Việt, Việt – B% – La, nhờ đó người Việt có thể hc chữ quốc ngữ dễ dng hơn nhiều so với chữ Nôm trước đó. Vì dễ hc, dễ nhớ nên chữ Quốc ngữ ngy cng được nhiều người hc v nó đã góp ph"n r t lớn trong việc phổ cập giáo dục v nâng cao dân trí của người Việt Nam l&c b y giờ. Kết quả l nhiều tác phẩm bằng chữ Quốc ngữ đã ra đời v đến năm 1856 khoa báo chí bằng tiếng Việt được hình thnh. Tờ báo đ"u tiên do Ernest Potteaux lm chánh tổng ti được phát hnh, số đ"u tiên ra ngy 15-01-1865. Tờ báo ny được gi l Gia Đ#nh báo

Sự ra đời của chữ Quốc Ngữ đã trở thnh một nhân tố quan trng gi&p th&c đẩy Việt Nam hội nhập với thế giới

<b>2.1.2 Giai đoạn từ nửa cuối thế kỉ XIX - giữa thế kỉ XX</b>

Đây l giai đoạn Pháp đã xâm chiếm được nước ta v tạo ra một bộ máy cai tr# khá hon chỉnh từ trung ương đến đ#a phương v theo đó mang nền văn hóa phương Tây đậm ch t thực dân vo Việt Nam

*Đô th#

Vo thời điểm ny ở Việt Nam đã xu t hiện hng loạt các đơ th# như: H Nội, Hải Phịng,

</div><span class="text_page_counter">Trang 8</span><div class="page_container" data-page="8">

Huế, Đ Nẵng. Sự xâm nhập kinh tế tư bản đã lm thay đổi chức năng của đơ th# Việt Nam, từ mơ hình đơ th# Trung đại với chức năng l trung tâm chính tr# chuyển sang mơ hình đơ th# cận đại với chức năng trung tâm kinh tế cơng thương nghiệp l chính. Các đơ th# phát triển nhanh chóng v có cơ sở vật ch t tiên tiến, với các cửa hng, trung tâm vui chơi giải trí, cơng ty nước ngoi, nh hát lớn,...Khơng những vậy đơ th# cịn l trung tâm văn hóa - chính tr# quan trng. H Nội trở thnh trung tâm chính tr# của cả Đơng Dương v xứ Bắc kỳ. Các trụ sở hnh chính thuộc bộ máy chính quyền thực dân được dựng lên giữa lòng H Nội 36 phố phường xưa. Nhiều dinh thự, biệt thự,nh xây cao t"ng mc lên đ% sộ như phủ Ton quyền Đông Dương, phủ Thống sứ Bắc kỳ, sở Tư pháp, sở Cơng chính Đơng Dương, sở y tế Đông Dương. *Giao thông

Xu t hiện nhiều hệ thống đường giao thông hiện đại như đường sắt, đường bộ, đường hng không nối liền các trung tâm khai thác với đô th# tỏa ra khắp nông thôn, phục vụ cho việc chuyên chở hng hóa từ nơi sản xu t đến nơi tiêu thụ. Trong giai đoạn ny đã xu t hiện nhiều tuyến đường sắt v phương tiện giao thông hiện đại như ô tô vận tải, xe taxi. Khơng những vậy, nhiều con đường đã được hình thnh đặc biệt l con đường huyết mạch nối liền 3 xứ: Bắc kỳ, Trung kỳ, Nam kỳ di hơn 2.000 km gi l đường thuộc đ#a số 1. Đường thuỷ khai thông các hệ thống sông lớn: sông H%ng, sơng Hậu, sơng Thái Bình, sơng Đ%ng Nai. Các tu thuỷ lớn, s lan đã chạy trên các tuyến sông, trong đó có nhiều tu chạy bằng đ"u máy hơi nước. Đường hng không được xây dựng v đưa vo hoạt động như đường H Nội - Huế (1919), H Nội - Tây Nguyên (1929) v H Nội - Điện Biên (1930) . Sự phát triển của hệ thống giao<small>5</small> thông đã lm tăng cường trao đổi thương mại v giao lưu tiếp x&c giữa các đ#a phương; tạo bước đệm cho sự giao lưu với th# trường quốc tế

*Tư tưởng v giáo dục

Khoa hc v công nghệ trở thnh kiến thức chiếm ưu thế so với các lý thuyết đạo đức, chính tr# v xã hội của nền văn hóa bản đ#a. Việc ny được thể hiện qua sự th t thế v biến m t của chế độ Khoa cử, Nho gia v sự hình thnh các trường Quốc hc, các viện nghiên cứu v nổi bật l t"ng lớp trí thức tại Việt Nam

Với hệ thống giáo dục mới cùng với sách vở phương Tây đã góp ph"n gi&p dân tộc ta thêm mở rộng t"m mắt, được tiếp x&c với các tư tưởng dân chủ tư sản, sau đó l tư tưởng Mác xít. Truyền thống đạo học với lối tư duy tổng hợp đã được bổ sung thêm lối tư duy phân tích. <small>6</small> *Văn hc, nghệ thuật

Sự du nhập của kiến tr&c phương Tây, phim ảnh, rạp hát,… đã lm thay đổi r t nhiều diện mạo văn hóa Việt Nam như ln sóng lãng mạn; chủ nghĩa hiện thực v chủ nghĩa khai sáng trong văn xi; q trình chun mơn hóa của các loại hình nghệ thuật.

5 Nguyễn Th# Đảm, Sự tiếp biến văn hóa Việt Nam những năm đầu tiên thế kỉ XX, Đại hc Sư phạm Huế, tr.8

</div><span class="text_page_counter">Trang 9</span><div class="page_container" data-page="9">

Xu t hiện nhiều hình thức nghệ thuật mới như opera, k#ch nói,... mang đậm hơi thở của Pháp. Tiếp theo đó, sự tiếp x&c của Phương Tây đã lm nảy sinh một thể loại mới: tiểu thuyết hiện đại - thứ m vốn khơng có trong truyền thống Việt Nam, với tác phẩm tiêu biểu dẫn đ"u như tiểu thuyết của Nguyễn Trng T n viết bằng chữ Quốc ngữ với nhan đề Truyện th"y Lazaro Phiền (1887), theo sau l hng loạt những tiểu thuyết của H% Biểu Chánh…

Ch t văn xuôi phương Tây cũng đã tạo nên sự bùng nổ của phong tro Thơ mới với nhiều những tác giả tiêu biểu như Xuân Diệu, Hn Mặc Tử,... với những chủ đề ít được đề cập tới trong thơ ca trước đó.

Ngoi ra, việc giao lưu với ngôn ngữ phương Tây cũng khiến cho từ vựng tiếng Việt có nhiều biển động. Điền hình l các từ vay mượn như x bơng (savon), ga (gare,gaz),...

<b>2.1.3 Giai đoạn từ 1954 - 1975</b>

*Giao lưu với văn hóa Xơ Viết

Một đặc điểm trong việc giao lưu văn hóa thời kỳ ny l khi y, Việt Nam l thnh viên của phe xã hội chủ nghĩa, nên sự giao lưu văn hóa giữa Việt Nam v các nước xã hội chủ nghĩa như Liên Xô v các nước Đông Âu (trước đây) đã được đẩy mạnh. Về tư tưởng thì chủ nghĩa<small>7</small> Mác - Lênin v cuộc Cách mạng tháng 10 Nga đã có ảnh hưởng quan trng tới sự phát triển của cách mạng Việt Nam, gi&p H% chủ t#ch tìm ra con đường đi đ&ng đắn cho dân tộc. Về mặt nghệ thuật thì các tác phẩm âm nhạc, văn hc của Liên Xơ được đón nhận n%ng nhiệt tại Việt Nam. Các nhạc sĩ như P.I.Tchaikovsky, M.Glinka,... v các nhạc phẩm của h đã in sâu vo ký ức người Việt. Các tác phẩm văn hc như “Chiến tranh v hịa bình”, “Bình minh v mưa” r t được người dân Việt Nam yêu mến”

Về giáo dục, phong tro du hc tại Nga đã nổ ra v Nga cũng đã tạo ra một ngu%n lớn nhân lực ch t lượng. Ngoi ra nhiều đ% vật của Nga xu t hiện ở nhiều gia đình Việt Nam như b&p bê Nga, m Samovar,...

Q trình giao lưu v tiếp biến văn hóa với Nga l hon ton tự nguyện, vì vậy Việt Nam nằm ở thế chủ động, được Nga gi&p đỡ, chỉ bảo v nhận về nhiều giá tr# tốt đẹp. Những kết quả từ cuộc giao lưu ny vẫn được gìn giữ đến ngy nay v sẽ được phát huy hơn nữa ở tương lai. *Giao lưu với văn hóa Mỹ

Ở miễn Nam, từ năm 1954 đến năm 1975, giao lưu giữa văn hóa Việt Nam v văn hóa Mỹ, không phải l giao lưu tự nhiên, m l sự giao lưu cưỡng bức .Trong khi miền Bắc đã cơ bản<small>8</small> ginh được độc lập v từng bước đi lên chủ nghĩa xã hội thì nhân dân miền Nam vẫn cịn chiến tranh với Mỹ v chính quyền Si Gịn. Dưới sự cai tr# của Mỹ, giao lưu văn hóa được tiến hnh một cách cưỡng bức l điều hon ton dễ hiểu.

7 Tr"n Quốc Vượng (1998), Cơ sở văn hóa Việt Nam, Nh xu t bản Giáo dục, tr.207

</div><span class="text_page_counter">Trang 10</span><div class="page_container" data-page="10">

Về đời sống thường ngy, nhiều đ% dùng trong sinh hoạt của người Mỹ d"n d"n trở nên phổ biến ở Việt Nam như bn l, tủ lạnh, lò nướng bánh, thực phẩm Mỹ,... khiến cho đời sống nhân dân thêm phong ph& v đa dạng. Ngoi ra, thời trang Mỹ cũng đã trở thnh tro lưu với qu"n jeans, áo sơ mi,...

Về nghệ thuật, ở miền Nam d"n xu t hiện những hãng phim v rạp chiếu phim. Chủ yếu l chiếu phim ti liệu, phục vụ cho bộ máy quan chức Việt Nam cộng hòa. Dù chưa được phát triển nhiều vo thời điểm đó nhưng nó đã khiến điện ảnh phổ biến hơn với người dân Việt Nam.

Về giáo dục, hệ thống giáo dục đại hc được tổ chức theo kiểu Mỹ được gi l “Viện đại hc”. Chủ yếu được mở ra để dnh cho các cán bộ của chế độ thực dân mới. Một số viện đại hc có thể kể tên đến l Viện đại hc C"n Thơ, Viện đại hc Bách khoa Thủ Đức,... Tuy rằng cuộc giao lưu văn hóa với Mỹ mang tính ch t bắt buộc, nhưng ngoi những điều tiêu cực đó ta không thể phủ nhận rằng việc giao lưu ny cũng đã mang lại nhiều ảnh hưởng tích cực đến với đời sống văn hóa của người dân Việt Nam, đặc biệt l ở khu vực miền Nam.

<b>2.2. Kết qu5 giao lưu văn hóa với phương Tây trong thời hiện đại - tồn cầu hóa</b>

Trước năm 1975, sự giao lưu văn hóa giữa Việt Nam với phương Tây vẫn cịn một chiều khi m sự ảnh hưởng của văn hóa Việt Nam lên phương Tây g"n như chưa xu t hiện. Phải đến thập kỉ 90 của thế kỉ XX, với sụp đổ của Liên Xô v Đông Âu, sự ra đời của internet thì mới mở ra một xu hướng mới : ton c"u hóa. Nhờ vậy m Việt Nam v phương Tây mới có thể giao lưu văn hóa qua lại

<b>2.2.1 Ảnh hưởng của văn hóa phương Tây lên Việt Nam trong thời hiện đại </b>

Về đời sống, nhiều lễ hội của phương Tây được du nhập vo Việt Nam như Giáng Sinh, Halloween, ngy lễ tình nhân,...Trong tư tưởng, đặc biệt l ở giới trẻ, đã có sự quan tâm hơn đến những cộng đ%ng thiểu số, những b t cơng trong xã hội như khơng kì th# cộng đ%ng LGBTQ+, khơng phân biệt chủng tộc,... Góp ph"n to nên một xã hội bình đẳng, tự do hơn. Về nghệ thuật, các thể loại âm nhạc mới được du nhập vo Việt Nam như Pop, R&B, Rap,.. Đã có nhiều nghệ sĩ biết kết hợp các nét âm nhạc truyền thống của Việt Nam với các thể loại ny như Hong Thùy Linh,...Ngoi ra, hội ha v kiến tr&c cũng b# ảnh hưởng nhiều khi m nhiều ngôi nh được xây theo phong cách cổ điển Châu Âu, khuynh hướng hiện đại,.. Việc ny biểu hiện rõ ở các tòa nh cao chc trời như Landmark 81, Lotte Center H Nội,... Về giáo dục, nhiều trường quốc tế được thnh lập với các c p bậc từ mẫu giáo đến đại hc, với ưu điểm l có cơ sở vật ch t hiện đại, chương trình hc hon ton bằng tiếng Anh v theo phong cách của phương Tây. Những trường quốc tế nổi bật có thể kể đến như: trường đại hc Anh Quốc (BUV), Trường đại hc RMIT, trường quốc tế Anh Việt (BVIS H Nội),...

</div>

×