Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (136.64 KB, 2 trang )
Cảm nhận Một năm ở Tiểu học
Đề bài: Viết đoạn văn ngắn nêu cảm nhận về văn bản “Một năm ở Tiểu học”.
Cảm nhận Một năm ở Tiểu học - mẫu 1
“Một năm ở tiểu học” là đoạn trích được trích từ tập hồi kí của nhà học giả Nguyễn
Hiến Lê. Trong văn bản này, tác giả đã thuật lại quãng đời thơ ấu vào những năm tiểu
học của mình. Văn bản đã tái hiện lại chân thực hoàn cảnh sống và những kỉ niệm đầu
đời của cậu bé mà sau này sẽ trở thành một nhà học giả đại tài của đất nước. Cha mất
sớm, cậu bé sống nhờ bàn tay tảo tần buôn bán của người mẹ. Cuộc sống những năm
thiếu thời của tác giả ở giữa ranh tốt và xấu. Nhưng đó cũng là những bài học và bồi
đắp thêm kiến thức và sự hiểu biết sau này cho nhà học giả. Sau những ngày tháng lêu
lổng, cậu bé Nguyễn Hiến Lê cịn biết giật mình nghĩ lại để rồi mình hứa với mình tu
chí học hành, phấn đấu vươn lên. Người mẹ ít học của cậu lại là người biết bù đắp
những thiếu hụt về kiến thức cho con trai bằng cách cho cậu bé điều kiện tốt nhất để
học hành. Cậu có một người bà hiền từ và yêu thương cháu hết mực. Những ngày
tháng đó, cậu bé thường trốn học và tụ tập để chơi bời với chúng bạn ấu thơ. Sau này
nhìn lại, cậu bé nuối tiếc về việc mình đã khơng dành nhiều thời gian cho việc rèn
luyện, học hành, nhưng bù lại, cậu cũng đã có thêm nhiều kiến thức, bài học trong
việc rèn luyện thể chất và sự hiểu biết đối với những bạn trẻ bình dân. Văn bản với
những dịng hồi kí chân thực, đã tái hiện lại nhẹ nhàng, lắng đọng khoảnh khắc và bài
học của cậu bé trong những năm tháng đầu đời.
Cảm nhận Một năm ở Tiểu học - mẫu 2
Văn bản “Một năm ở tiểu học” của Nguyễn Hiến Lê đã đem đến cho người đọc nhiều
ấn tượng. Tác giả đã thuật lại quãng đời thơ ấu vào những năm tiểu học của mình một
cách chân thực, sống động. Ít ai có thể ngờ rằng một học giả, nhà văn xuất sắc lại có
một tuổi thơ như vậy. Cha mất sớm, nhân vật “tôi” do một tay mẹ tần tảo nuôi lớn.
Cuộc sống những năm thiếu thời của “tôi” ở giữa ranh giới của tốt và xấu. Sau những
ngày tháng lêu lổng rong chơi, cậu đã biết giật mình rồi nghĩ lại để tu chí học hành.
Khi nhìn lại, cậu bé nuối tiếc về việc mình đã khơng dành thời gian để học hành.
Nhưng về thể chất, tính tình lại lợi hơn một chút: chạy nhảy nhanh nhẹn hơn, sống
giản dị tự nhiên hơn… Từ đó, tác giả muốn gửi gắm bài học giúp chúng ta nhận ra
tầm quan trọng của việc kết hợp giữa học tập và vui chơi trong cuộc sống.