Tải bản đầy đủ (.pdf) (26 trang)

Cam nhan ve nhan vat vu nuong qua tac pham chuyen nguoi con gai nam xuong cua nguyen du

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (438.55 KB, 26 trang )

Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương qua tác phẩm
Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ
Khái quát về tác giả Nguyễn Dữ
1. Tiểu sử tác giả Nguyễn Dữ
Nguyễn Dữ chưa rõ năm sinh năm mất, sống vào khoảng thế kỉ XVI, là người xã
Đỗ Tùng, huyện Trường Tân nay là xã Phạm Kha, huyện Thanh Miện, Hải Dương.
Lúc nhỏ Nguyễn Dữ chăm học, đọc rộng, nhớ nhiều, từng ôm ấp lý tưởng lấy văn
chương nối nghiệp nhà. Sau khi đậu Hương tiến, ông làm quan nhưng mới được
vài năm, vì bất mãn với thời cuộc, lấy cớ nuôi mẹ, xin về ở núi rừng Thanh Hóa.
2. Sự nghiệp văn học của Nguyễn Dữ
Sáng tác duy nhất của ông là quyển Truyền kỳ mạn lục (Ghi chép tản mạn những
truyện kì lạ được lưu truyền). Sách gồm 20 truyện, viết bằng chữ Hán, theo thể loại
tản văn, xen lẫn biền văn và thơ ca, cuối mỗi truyện đều có lời bình của tác giả
hoặc của một người có cùng quan điểm của tác giả.
Truyền kỳ mạn lục là một sáng tác văn học với sự gia công hư cấu, sáng tạo, trau
chuốt, gọt giũa của Nguyễn Dữ chứ khơng phải một cơng trình ghi chép đơn thuần.
Qua tác phẩm, người độc thất được số phận bi thảm của những con người nhỏ bé
trong xã hội, những bi kịch tình u mà thiệt thịi thường rơi vào người phụ nữ.
Tác phẩm cũng thể hiện tinh thần dân tộc, bộc lộ niềm tự hào về nhân tài, văn hóa
nước Việt, đề cao đạo đức nhân hậu, thủy chung, đồng thời khẳng định quan điểm
sống “lánh đục về trong” của lớp trí thực ẩn dật đương thời.
Truyền kỳ mạn lục vừa có giá trị hiện thực và nhân đạo cao, vừa là một tuyệt tác
của thể loại truyền kì. Tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng nước ngoài và được
đánh giá cao trong số các tác phẩm truyền kì ở các nước đồng văn.

Dàn ý Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương mẫu 1
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188



Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

1. Mở bài
Giới thiệu tác giả Nguyễn Dữ, “Chuyện người con gái Nam Xương” và vẻ đẹp, số
phận bi kịch của Vũ Nương.
2. Thân bài
a. Vẻ đẹp của Vũ Nương
Vũ Nương là cô gái xinh đẹp: tư dung tốt đẹp.
Là cơ gái có đức tính tốt đẹp: thùy mị, nết na.
→ Khiến chàng Trương đem lòng yêu mến và cưới về làm vợ.
Ngày chồng tòng quân: nàng đau lịng, dặn dị và mong chồng bình an trở về.
Khi chồng ra trận: ở nhà một lòng một dạ chăm sóc con trai và chăm sóc mẹ chồng
những ngày cuối đời.
→ Là người vợ hiền lành, đảm đang, đầy đủ “công - dung - ngôn - hạnh” đáng
ngưỡng mộ.
→ Là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam trong xã hội cũ với những phẩm
hạnh tốt đẹp.
b. Số phận bi kịch của Vũ Nương
Nguyên nhân: khi chồng bế con ra thăm mộ mẹ, đứa nhỏ đã tiết lộ bố nó đêm nào
cũng đến thăm nó → Trương Sinh đem lịng nghi ngờ, ghen tng.
Khi Trương Sinh về nhà đã chửi mắng nàng và đuổi nàng đi mặc cho nàng van xin
và thanh minh.
→ Người phụ nữ không được tự quyết định số phận của mình mà phải phụ thuộc
vào người đàn ơng tỏng gia đình. Tuy mình bị oan nhưng không được thanh minh.

Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí


Để chứng minh tấm lịng chung thủy của mình Vũ Nương đã nhảy sơng tự tử.
→ Đau khổ, xót thương trước số phận bất hạnh của nàng sau những điều tốt đẹp
nàn dã làm cho nhà chồng.
Sau này, khi Trương Sinh hiểu ra oan khuất của nàng đã vơ cùng đau xót nhưng
nàng khơng thể trở về nhân gian được nữa mà mãi ở lại nơi thủy cung. → Đây
được coi là cái kết vừa có hậu vừa đoản hậu của Vũ Nương: có hậu vì cuối cùng
nàng cũng được minh oan và khiến cho người làm nàng đau khổ là Trương Sinh
nhận ra lỗi lầm, ân hận về lỗi lầm đó; đoản hậu vì nàng khơng được quay lại nhân
gian để sống tiếp kiếp người, để nhận lại phúc đức sau những nghĩa cử cao đẹp
nàng đã làm.
3. Kết bài
Khẳng định lại vẻ đẹp, số phận của Vũ Nương và giá trị của tác phẩm.

Dàn ý Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương mẫu 2
I. Mở bài:
Giới thiệu tác phẩm, tác giả
Giới thiệu nhân vật: Vũ Nương là nhân vật chính trong truyện; là người phụ nữ
bình dân có truyền thống tốt đẹp về đạo đức, phẩm chất nhưng trong xã hội phong
kiến nhưng chịu đau khổ.
(Đọc “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ ta thương nàng Vũ Thị
Thiết đã chịu đựng nỗi đau oan khuất).
II. Thân bài
a) Những phẩm chất tốt đẹp của Vũ Nương
* Người phụ nữ đẹp người, đẹp nết

Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí


“vốn đã thùy mị, nết na lại thêm tư dung, tốt đẹp”.
Có tư tưởng tốt đẹp.
Người vợ dịu hiền, khn phép: Chồng đi xa vẫn một lịng chung thủy, thương nhớ
chồng khôn nguôi, mong chồng trở về bình n vơ sự, ngày qua tháng lại một mình
vị võ nuôi con.
Người con dâu hiếu thảo: Chăm nuôi mẹ chồng lúc đau yếu, lo việc ma chay, tế lễ
chu toàn khi mẹ chồng mất.
* Người phụ nữ thủy chung
Khi chồng ở nhà
Khi tiễn chồng ra trận
Những ngày tháng xa chồng
Khi bị nghi oan
Khi sống dưới thủy cung
* Người con dâu hiếu thảo
Thay chồng chăm sóc mẹ khi mẹ đau ốm (lời nói của mẹ chồng).
Lo liệu ma chay khi mẹ mất như với cha mẹ đẻ
Là người mẹ yêu thương con: Một mình chăm sóc con nhỏ khi chồng đi vắng.
Là người phụ nữ trọng nhân phẩm, tình nghĩa, chọn cái chết để minh oan cho mình.
Giàu lịng vị tha: Bị Trương Sinh đẩy đến đường cùng phải chết oan ức nhưng
khơng ốn trách, hận thù. Khi trương Sinh lập đàn giải oan ở bến sơng vẫn hiện về
nói lời “đa tạ tình chàng”

Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

b) Nỗi đau, oan khuất của Vũ Nương
Người chồng đa nghi vì nghe lời con trẻ ngây thơ nên nghi oan, cho rằng nàng đã
thất tiết.

Nàng đau khổ, khóc lóc bày tỏ nỗi oan với chồng nhưng chồng vẫn khơng nghe
cịn mắng nhiếc, đánh và đuổi nàng đi.
Khơng thể thanh minh được, nàng tìm đến cái chết để tỏ bày nỗi oan ức của mình.
c) Khi chết rồi Vũ Nương vẫn thiết tha với gia đình, muốn trở về quê cũ
Ở thuỷ cung, nàng vẫn nhớ quê hương, có ngày tất phải tìm về.
Tìm về là để giãi bày nỗi oan với chồng, với mọi người.
Nhưng nàng không thể trở về với nhân gian được nữa.
* Nhận xét về nghệ thuật
Nhận xét về nghệ thuật: khai thác vốn văn học dân gian, sáng tạo về nhân vật...
Liên hệ về hình ảnh người phụ nữ trong xã hội hiện nay
III. Kết bài:
Khẳng định “Chuyện người con gái Nam Xương” là tác phẩm giàu tính hiện thực
và giá trị nhân văn
Những phẩm chất tốt đẹp của Vũ Nương cũng chính là nét đẹp của người phụ nữ
Việt Nam cần được tôn vinh trong mọi thời đại.

Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương mẫu 1
Vũ Nương là nhân vật tiêu biểu cho người phụ nữ đức hạnh ở xã hội phong kiến
nhưng phải chịu số phận oan khuất. Câu chuyện vừa có ý nghĩa ca ngợi vẻ đẹp của
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

lịng vị tha, đức hạnh vừa thể hiện ước mơ muôn thủa của con người, người tốt bao
giờ cũng được đền trả xứng đáng dù chỉ là một thế giới huyền bí, ảo ảnh.
Vũ Nương là người phụ nữ có phẩm chất đức hạnh. Tác giả giới thiệu là người phụ
nữ thùy mị, nết na lại thêm tư dung tốt đẹp. Và để làm nổi bật vẻ đẹp này nhà văn
đã đặt nhân vật vào các hoàn cảnh tình huống cụ thể. Khi mới lấy chồng Vũ Nương
cư xử đúng mực, nhường nhịn, giữ gìn khn phép lên chồng nàng có tính đa nghi

đối với vợ, phịng ngừa quá mức nhưng gia đình vẫn chưa từng phải đến bất hịa.
Khi chồng đi lính Vũ Nương rót chén rượu đầy dặn dị chồng những lời tình nghĩa
đằm thắm thiết, nàng không mong vinh hiển mà chỉ cầu mong chồng được trở về
bình n. Cảm thơng với những vất vả gian lao mà chồng sẽ phải chịu đựng nơi
trận mạc nói lên nỗi khắc khoải nhớ nhung của mình. Những lời nói ân tình của
nàng khiến mọi người đều xúc động.
Khi Trương Sinh ở ngoài mặt trận Vũ Nương càng tỏ rõ mình là người vợ thủy
chung yêu thương chồng hết mực. Mỗi khi thấy bướm lượn đầy vườn – Cảnh vui
mùa xuân hay mây che kín núi – Cảnh buồn mùa đông. Nàng lại chảy nỗi buồn
thương, nhớ nhung da diết lại thổn thức tâm tình, tiết hạnh của nàng cịn được
khẳng định: Trong câu nói sau này của chồng cách biệt ba năm giữ gìn một tiết. Tơ
son điểm phấn từng đã ngi lịng, ngỡ liễu tường hoa chưa hề bén gót.
Khi chồng đi vắng nàng sinh con một mình, vừa ni con nhỏ vừa chăm lo săn sóc
mẹ chồng khi già yếu ốm đau hết sức thuốc thang lễ bái thần phật, lấy lời ngọt
ngào khuyên bảo. Phẩm hạnh của nàng được ghi nhận trong lời trăn trối của mẹ
chồng. Đó là sự đánh khách quan. Khi mẹ chồng mất nàng hết lòng lo việc ma
chay, tế lễ lo liệu như cha mẹ đẻ.
Khi chiến tranh kết thúc Trương Sinh trở về lẽ ra nàng được đón nhận một cuộc
sống hạnh phúc. Tuy nhiên vì lời nói vơ tình ngây thơ của con, một sự hiểu nhầm
bởi tính đa nghi quá mức. Phải kết thúc cuộc đời mình khi quá trẻ.
Vì người chồng thất học lại hay ghen, độc đốn truyền quyền đã khơng bộc bạch
lời nói của con cho mình biết lại cịn khơng chịu nghe lời giãi bày phân trần, khơng
chịu động lịng trước thái độ khổ đau của vợ. “Cách biệt 3 năm… cho thiếp”. Lời
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

nói này của Vũ Nương khơng chỉ nhằm minh oan mà nàng cịn cố gắng tìm mọi
cách để hàn gắn hạnh phúc gia đình đang có nguy cơ tan vỡ. Nhưng điều đó đâu có

được Trương Sinh chấp nhận, khi họ hàng làng xóm bênh vực cho nàng nhưng
Trương Sinh không tin. Như vậy, ngay cả quyền tự bảo vệ mình và được người
khác làm chứng minh oan cũng khơng có, nàng đau đớn thất vọng mà than: “Thú
vui nghi gia nghi thất… ngay cả ước nguyện cũng không được giãi bày”.
Mọi cố gắng của Vũ Nương đều không được chấp nhận. Tiết hạnh không được tỏ
bày, thất vọng tột cùng nàng mượn dịng sơng Hồng Giang minh chứng tấm lòng
trong sáng, rửa sạch tiếng nhơ oan ức. “Kẻ bạc mệnh này… khắp mọi người phỉ
nhổ”. Lời than vừa là lời giãi bày vừa là lời thề nguyền cùng trời đất của kẻ bạc
mệnh đầy đau khổ. Cái chết đau đớn của Vũ Nương cũng là sự đầu hàng của con
người trước số phận. Nguyễn Dữ đã thốt lên:
“Đau đớn thay thân phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”.
Qua câu chuyện từ nhiều thế kỉ trước bằng năng lực sáng tạo của mình Nguyễn Dữ
đã xây dựng nhân vật có chiều sâu hơn, các chi tiết kì ảo được mơ tả vừa lung linh
vừa hiện thực tạo lên vẻ đẹp riêng của tác phẩm. Vũ Nương là người phụ nữ thủy
chung, đức hạnh vẹn tồn mà vơ cùng bất hạnh. Tác phẩm là lời tố cáo hiện thực
xã hội phong kiến đương thời nêu bật thân phận nỗi đau của người phụ nữ trong bi
kịch gia đình.

Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương mẫu 2
Tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương đã để lại trong lịng người đọc
những cảm xúc khó phai về số phận của người phụ nữ Việt Nam trong chế độ cũ.
Hình ảnh người con gái Vũ Nương phải gieo mình xuống dịng sơng Nhị Hà để
chứng minh sự trong trắng trinh bạch của mình, khi bị chồng nghi oan, khiến cho
người đọc vô cùng cảm động, rơi nước mắt xót xa.
Vũ Nương vốn là người con gái thùy mị, đoan trang nhưng do tính đa nghi của
người chồng. Do xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ, coi trọng tiếng nói, uy
quyền của người đàn ơng hơn phụ nữ đã khiến cho nàng phải chết oan khuất như
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188



Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

vậy. Thơng qua tác phẩm của mình tác giả Nguyễn Dữ muốn bày tỏ niềm xót xa
với những người phụ nữ thời xưa, thể hiện tinh thần nhân văn nhân đạo của tác giả.
Vũ Nương tên cha mẹ đặt cho nàng là Vũ Thị Thiết, vốn là người con gái nết na,
xinh đẹp, khéo tay được nhiều chàng trai để ý thầm thương trộm nhớ. Nhưng năm
nàng trịn đơi chín, có chàng trai tên Trương Sinh, gia cảnh neo đơn, nhà chỉ có
một mẹ một con đến xin hỏi cưới làm vợ với giá một trăm lạng vàng.
Chính trong phong tục cưới vợ ngày xưa đã cho thấy người phụ nữ khơng hề có
quyền quyết định vận mệnh tương lai, hạnh phúc của mình. Nàng tuy là một con
người có suy nghĩ, tính cách của riêng mình nhưng chuyện cưới hỏi, chuyện hạnh
phúc trăm năm nàng lại phải nghe lời cha mẹ hai bên. Nàng được hỏi cưới với giá
một trăm lạng vàng chẳng khác nào được bán với một trăm lạng vàng.
Từ ngày về làm dâu, làm vợ Trương Sinh, Vũ Nương luôn hiếu thuận với mẹ
chồng, là người vợ hiền dâu thảo, không để gia đình chồng chê trách điều gì. Nàng
ln chu đáo lo toan trong ngoài. Từ xưa tới nay những người con dâu như nàng
thật hiếm thấy. Nàng và Trương Sinh cũng tâm đầu ý hợp không bao giờ xảy ra to
tiếng, cãi vã bất hịa bởi Vũ Nương ln coi lời chồng và mẹ chồng là quan trọng
nhất. Với đức tính ngoan hiền, dịu dàng, thùy mị nết na của mình Vũ Nương ln
giữ gìn gia đình của mình hạnh phúc ấm êm.
Những hạnh phúc ngắn ngủi, Trương Sinh phải gia nhập quân ngũ đi đánh giặc
ngoài chiến trường, khi mà Vũ Nương vừa ln giữ trịn đạo vợ hiền, dâu thảo,
nàng chăm sóc mẹ chồng, giữ gìn đức hạnh mới mang thai. Dù xa chồng nhưng Vũ
Nương chờ chồng, thủy chung trước sau như một. Không một chút tà tâm, hay có
lịng dạ khơng chung thủy, yếu lịng với ai đó. Nhưng chẳng bao lâu khi Trương
Sinh đi xa, mẹ chồng của nàng ốm bệnh, dù đã cố gắng chạy chữa thuốc thang
nhưng bà không qua khỏi mà mất đi, bỏ lại Vũ Nương một mình với đứa con nhỏ.
Hai mẹ con nuôi nhau sống qua ngày, chờ ngày Trương Sinh trở về. Nhiều đêm
buồn nhớ chồng Vũ Nương thường chỉ bóng mình trên tường nói với con trai đó

chính là ba con đó. Thằng bé ngây thơ tưởng thật. Nó đâu biết rằng đó chỉ là cái
bóng của mẹ nó mà thơi.

Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Chiến tranh kết thúc ngày Trương Sinh trở về nhà, Vũ Nương vui mừng khôn xiết,
những tưởng năm tháng chờ chồng ni con một mình đã được báo đáp. Nhưng
sóng gió đã ập đến với nàng một cách không ngờ. Khi về tới nhà nghe tin mẹ mất
Trương Sinh đau xót vơ cùng, anh chàng liền bế con trai của mình đi ra mộ mẹ
thắp hương cho mẹ n lịng. Nhưng thằng bé cứ khóc mãi khơng chịu nín nó nhất
định khơng chịu nhận Trương Sinh là cha. Nó bảo cha nó tối nào cũng tới.
Trương Sinh nóng tính, hay ghen, lại q đa nghi nên vội vã tin lời con trẻ, khơng
cho vợ được giải thích mà đùng đùng nổi giận đuổi vợ ra khỏi nhà. Q đau đớn vì
khơng thể thanh minh sự trong sạch của mình nên Vũ Nương đã nhảy xuống sơng
Nhị Hà tự vẫn. Trước nỗi oan khuất quá lớn Vũ Nương không thể nào sống tiếp
trên cõi đời này được nữa.
Người con gái tên Vũ Nương đó đã phải chết trong oan khuất, tủi hờn như vậy.
Nhưng do phẩm giá cao quý và đức hạnh của nàng đã làm trời đất cảm động. Cuối
cùng thì nàng cũng được giải oan, khi mà Trương Sinh trong một đêm khơng ngủ
ngồi soi bóng mình trên tường thì con trai anh nhìn thấy nó vui mừng nói lớn "Cha
con đó". Trương Sinh biết mình đã nghi oan cho vợ nhưng hối hận thì đã muộn
màng. Còn Vũ Nương sau khi chết được cứu giúp rồi được lập đàn siêu thoát bay
về trời làm tiên nữ, thoát kiếp con người khổ đau bất hạnh.
Chuyện người con gái Nam Xương nhằm tố cáo tội ác của chế độ phong kiến,
người đàn ông luôn cậy quyền lực mà đàn áp người phụ nữ khiến cho nhiều người
phụ nữ phải chịu thiệt thòi, oan khuất. Nhân vật Vũ Nương là người con gái hiền
dịu nết na, là tấm gương cho nhiều nhiều phụ nữ noi theo. Cô là người đức hạnh,

hiền thục rất tiếc rằng cuộc đời lại không cho cô gặp được một người chồng tốt,
không cho cơ được quyết định hạnh phúc của đời mình.

Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương mẫu 3
Nguyễn Dữ sống ở thế kỷ XVI quê ở huyện Trường Tân nay là Thanh Miện – Hải
Dương. Ơng là học trị của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Các tác phẩm của
ơng đã đóng góp rất lớn cho nền văn học trung đại Việt Nam. Điển hình là "Truyền
kỳ Mạn Lục" gồm có hai mươi câu chuyện nhỏ. Trong đó tiêu biểu là chuyện
người con gái Nam Xương là câu chuyện thứ 16 của Truyền Kỳ Mạn Lục, được
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

bắt đầu từ truyện "vợ chàng Trương". Truyện thể hiện niềm thương cảm sâu sắc
của tác giả trước số phận bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến, đồng
thời ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của họ qua nhân vật chính Vũ Nương.
Trước tiên Vũ Nương là người phụ nữ mang nhiều phẩm chất tốt đẹp, là người phụ
nữ bình dân xuất thân từ gia đình nghèo nhưng nàng vừa có nhan sắc, vừa có đức
hạnh. Tính đã thùy mị nết na lại thêm tư duy tốt đẹp.
Vẻ đẹp của Vũ Nương mang vẻ đẹp của một người phụ nữ - của chiếc bánh trôi
trong thơ của Hồ Xuân Hương "vừa trắng lại vừa trịn". Vì vậy Trương Sinh con
nhà hào phú đã xin với mẹ trăm lạng vàng cưới nàng về làm vợ, cuộc hơn nhân
khơng bình đẳng, đã vậy Trương Sinh lại có tính đa nghi, hay ghen. Vậy mà trong
đạo vợ chồng nàng tỏ ra là một phụ nữ thông minh, đơn hậu, biết chồng có tính đa
nghi hay ghen nàng đã "ln giữ gìn khn phép... thất hịa" chứng tỏ nàng rất
khéo léo trong việc vun vén hạnh phúc gia đình.
Sống trong thời loạn lạc nên cuộc sum vầy chưa được bao lâu thì Trương Sinh tịng
qn đi lính nơi biên ải. Buổi tiễn chồng ra trận nàng rót chén rượu đầy chúc chồng
bình yên "chàng đi chuyến này thiếp chẳng mong... thế là đủ rồi". Ước mong của

nàng thật giản dị chỉ vì nàng coi trọng hạnh phúc gia đình hơn mọi cơng danh phù
phiếm ở đời. Những năm xa cách Vũ Nương thương nhớ chồng khôn xiết kể: "Mỗi
khi bướm lượn đầy vườn mây che kín núi thì nỗi buồn chân trời góc bể lại khơng
thể nào ngăn được"
Tâm trạng thương nhớ ấy của Vũ Nương cũng là tâm trạng chung của nhiều người
chinh phụ trong thời loạn lạc ngày xưa.
"Nhớ chàng đằng đẵng đường lên bằng trời
Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu
Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong"
(Chinh phụ ngâm khúc - Đoàn Thị Điểm)
Thể hiện tâm trạng ấy Nguyễn Dữ vừa cảm thông với nỗi đau xa cách chồng của
Vũ Nương vừa ca ngợi tấm lòng chung thủy của nàng.
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Khơng chỉ là một người vợ chung thủy, Vũ Nương còn là một người mẹ hiền,
người con dâu hiếu thảo, chàng ra trận vừa trịn tuần thì nàng sinh con nuôi dạy
con khôn lớn. Để bù đắp thiếu vắng cha của con nàng chỉ chiếc bóng của mình trên
tường và nói là cha Đản, cịn với mẹ chồng già yếu nàng chăm sóc mẹ rất chu đáo,
thuốc thang phụng dưỡng như cha mẹ đẻ của mình. Nàng đã làm chọn chữ "công"
với nhà chồng. Đây là điều rất đáng trân trọng của Vũ Nương bởi thời xưa quan hệ
mẹ chồng nàng dâu dường như chưa bao giờ êm đẹp và chứa đầy những định kiến
khắt khe.
Tấm lòng của nàng đã được người mẹ chồng ghi nhận, điều này thể hiện qua
những lời trăn trối của bà trước khi qua đời "Sau này trời xét lòng lành ban cho
phúc đức giống dòng tối tươi, xanh kia quyết chẳng phụ con cũng như con đã
chẳng phụ mẹ". Vũ Nương chính là người phụ nữ lý tưởng trong xã hội ngày xưa:
Cơng, dung, ngơn, hạnh.

Là người phụ nữ có bao phẩm chất tốt đẹp đáng lẽ nàng phải được hưởng cuộc
sống hạnh phúc chí ít cũng như nàng mong ước đó là thú vui nghi gia, nghi thất vợ chồng con cái sum họp bên nhau. Thế nhưng cuộc sống của Vũ Nương cũng
như cuộc đời của người phụ nữ xưa là những trang buồn đầy nước mắt. Bất hạnh
của nàng bắt đầu từ khi giặc tan Trương Sinh trở về, chuyện cái bóng của con thơ
đã là Trương Sinh ngờ vực, rồi kết tội Vũ Nương. Chàng đinh ninh là vợ hư, nàng
hết lời phân trần để bày tỏ lòng thủy chung, cố gắng hàn gắn hạnh phúc gia đình có
nguy cơ tan vỡ những tất cả đều vơ ích. Vốn có tính hay ghen lại vũ phu ít học.
Trương Sinh đã đối xử với nàng hết sức tàn nhẫn "mắng nhiếc, đánh đuổi nàng đi",
bỏ ngoài tai những lời phân trần của vợ và những lời khuyên can của hàng xóm.
Thất vọng đến tột cùng Vũ Nương đành mượn dòng nước quê hương để giãi tỏ nỗi
lòng trong trắng của mình. Nàng "tắm gội chay sạch ra bến sơng Hồng Giang
ngửa cổ lên trời là than rằng kẻ bạc mệnh này duyên hẩm hiu... phỉ nhổ". Nói rồi
nàng nhảy xuống sông tự vẫn. Vũ Nương bị người thân nhất đẩy xuống bên bờ vực
thẳm dẫn đến bi kịch gia đình.
Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương (thân phận người phụ nữ trong XHPK) qua
"Chuyện người con gái Nam Xương" của Nguyễn Dữ, "thà chết trong còn hơn
sống đục" với tấm lịng u thương con người Nguyễn Dữ khơng để cho sự trong
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

sáng cao đẹp của Vũ Nương phải chịu oan khuất nên phần cuối chuyện đầy ắp
những chi tiết hoang đường kì ảo. Sau câu chuyện của Phan Lang, Trương Sinh lập
đàn giải oan cho vợ. Nàng trở về trong thế rực rõ uy nghi nhưng chỉ thấp thoáng
trong giây lát rồi biến mất mãi mãi. Vũ Nương mãi mất đi quyền sống, quyền hạnh
phúc, quyền làm vợ, làm mẹ. Bi kịch của Vũ Nương cũng chính là bi kịch của
người phụ nữ xã hội xưa. Bi kịch ấy không chỉ dừng ở thế kỉ XVI, XVII, XVIII mà
đến đầu thế kỷ XIX Nguyễn Du từng viết trong truyện Kiều:
"Đau đớn thay phận đàn bà

Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"
Với niềm xót thương sâu sắc Nguyễn Dữ lên án những thế lực tàn ác chà đạp lên
những khát vọng chính đáng của con người – của phụ nữ. Ông tố cáo xã hội phong
kiến với những hủ tục phi lý, trọng nam khinh nữ, đạo tam tịng bao bất cơng và
hiện thân của nó là nhân vật Trương Sinh, người chồng ghen tuông mù quáng, vũ
phu sống với hủ tục là thế lực đồng tiền bạc án nên Trương Sinh con nhà hào phú
một lúc bỏ ra trăm lạng vàng để cưới Vũ Nương. Ngoài ra ông còn tố cáo chiến
tranh phi nghĩa đã làm phá vỡ hạnh phúc gia đình của con người.
Như vậy bằng cách xây dựng truyện hết sức độc đáo là sự kết hợp hài hịa giữa yếu
tố tự sự, trữ tình và yếu tố thực ảo. Chuyện "Người con gái Nam Xương" của
Nguyễn Dữ mang đến cho chúng ta bao ấn tượng tốt đẹp. Truyện ca ngợi Vũ
Nương có đầy đủ phẩm chất tốt đẹp mang tính truyền thống nhưng cuộc đời nàng
lại là những trang buồn đầy nước mắt. Vẻ đẹp số phận của nàng cũng là vẻ đẹp số
phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến cũ. Ngày nay chúng ta được sống
trong thế giới công bằng dân chủ, văn minh người phụ nữ là một nửa của thế giới
họ được hưởng những quyền lợi mà nam giới được hưởng. Vậy chúng ta hãy phát
huy những vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ xưa và thương cảm trước số
phận của họ.

Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương mẫu 4
"Nghi ngút đầu ghềnh tỏa khói hương
Miếu ai như miếu vợ chàng Trương".
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Ngàn năm trơi qua, làn khói viếng "miếu vợ chàng Trương" vẫn muôn đời lan tỏa,
vấn vương, như tiếc như thương cho số phận đầy bi kịch của Vũ Nương. Bằng ngòi
bút đầy trân trọng trong "Chuyện người con gái Nam Xương", Nguyễn Dữ đã tạc

vào lịch sử văn học Việt Nam hình ảnh một người phụ nữ thời phong kiến, một Vũ
Nương, đại diện cho cái đẹp hoàn mỹ. Nhưng đáng tiếc thay, cuộc đời nàng lại
chất chứa những trang buồn đầy nước mắt.
Tên nàng là "Vũ Thị Thiết, người con gái quê ở Nam Xương", đã đẹp người lại đẹp
nết. Trương Sinh, chồng nàng, là một người thất học lại thêm tính đa nghi. Khi
binh đao loạn lạc, Trương phải ra trận. Một tuần sau, nàng sinh con trai đầu lịng
và một mình chăm sóc mẹ chồng, lo tang ma khi mẹ chồng mất. Giặc tan, chàng
Trương về, nghe lời con trẻ mà nghi ngờ lịng thủy chung của vợ. Vũ Nương
khơng minh oan được nên đành trẫm mình, nhưng nàng được Linh Phi ở động Rùa
cứu giúp. Sau đó, nàng gặp Phan Lang, người hàng xóm đã cứu Linh Phi, nhờ
Phan Lang gửi hộ lời với chàng Trương. Trương Sinh hối cải, lập đàn giải oan theo
lời Vũ Nương. Nàng hiện lên gặp chồng con rồi lại quay về động Rùa vì hai người
đã "âm dương đơi đường". Nhưng hình ảnh Vũ Nương khơng dừng lại ở đó mà cịn
mãi vấn vương trong lịng người đọc bởi nét đẹp hoàn mỹ cũng như số phận oan
khuất và cái chết đầy bi thảm của nàng.
Vũ Nương chính là đại diện cho vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam
dưới chế độ phong kiến. Không như Nguyễn Du miêu tả thật tinh tế nét đẹp
"nghiêng nước nghiêng thành" của Thúy Kiều, Nguyễn Dữ chỉ điểm qua nhẹ nét
đẹp của Vũ Nương: "tư dung tốt đẹp". Nhưng chỉ bằng một chi tiết nhỏ ấy, tác giả
đã phần nào khắc họa được hình ảnh một cơ gái có nhan sắc xinh đẹp. Cũng bởi
"mến vì dung hạnh" nên chàng Trương đã lấy nàng làm vợ. Nhưng chữ "dung" ấy,
vẻ đẹp hình thức ấy, chẳng thể nào tỏa sáng ngàn đời như vẻ đẹp tâm hồn nàng. Vũ
Nương "vốn con kẻ khó", song rất mực tuân theo "tam tòng tứ đức", giữ trọn lề lối
gia phong và phẩm hạnh của chính mình. Thế nên, nàng rất "thùy mị, nết na".
Trong gia đình chồng, nàng ln "giữ gìn khuôn phép, không để lúc nào vợ chồng
phải đến thất hòa". Thế là, "hạnh", một trong những tiêu chuẩn đánh giá con người,
nàng đã vẹn tròn. Lễ nghĩa, nàng cũng thông hiểu, am tường. Tuy chẳng phải tiểu
thư khuê các, con nhà quyền quý nhưng lời nàng nói ra dịu dàng như vàng như
ngọc. Ngày tiễn chồng ra trận, nàng đã dặn rằng: "Chàng đi chuyến này, thiếp
chẳng mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về

Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

mang theo được hai chữ bình n, thế là đủ rồi". Từng lời, từng chữ nàng thốt ra
thấm đẫm tình nghĩa vợ chồng thủy chung, son sắt, khiến "mọi người đều ứa hai
hàng lệ". Phận làm vợ, ai chẳng mong phu quân mình được phong chức tước, áo
gấm về làng. Cịn nàng thì khơng. Nàng chỉ ước ao giản dị rằng chàng Trương trở
về được bình yên để có thể sum họp, đồn tụ gia đình, hạnh phúc ấm êm như ngày
nào. Nhưng mong ước của nàng đã không thực hiện được. Bị chồng một mực nghi
oan, Vũ Nương tìm mọi lời lẽ để chứng minh sự trong sạch của mình. Nàng vẫn
đoan trang, đúng mực, chỉ nhẹ nhàng giải thích: "Thiếp vốn con kẻ khó, được
nương tựa nhà giàu. Sum họp chưa thỏa tình chăn gối, chia phơi vì động việc lửa
binh. Cách biệt ba năm giữ gìn một tiết. Tơ son điểm phấn từng đã ngi lịng. Ngõ
liễu tường hoa chưa hề bén gót. Đâu có sự mất nết hư thân như lời chàng nói. Xin
chàng đừng một mực nghi oan cho thiếp". Lời nói của nàng luôn từ tốn, nhẹ nhàng,
không quá hoa mỹ nhưng chất chứa nghĩa tình. Chỉ qua những lời thoại, từ "ngôn"
của Vũ Nương đã để lại một ấn tượng khó phai trong lịng người đọc bởi vẻ từ tốn,
tế nhị của nàng. Và cũng từ những câu nói ấy, chúng ta cảm nhận được sự hy sinh
vô bờ của nàng vì chồng con, gia đình. Khi chồng ra trận, cả giang san nhà chồng
trĩu nặng trên đôi vai gầy guộc, mỏng manh của nàng. Nàng phải sinh con một
mình giữa nỗi cô đơn lạnh lẽo, thiếu sự vỗ về, an ủi của người chồng. Thật là một
thử thách quá khó khăn với một người phụ nữ chân yếu tay mềm. Nhưng nàng vẫn
vượt qua tất cả, một mình vị võ nuôi con khôn lớn, đợi chồng về. Không những
thế, nàng còn hết lòng chăm lo cho mẹ chồng ốm nặng: "Nàng hết sức thuốc thang,
lễ bái thần phật và lấy lời ngọt ngào khôn khéo khuyên lơn". Thời xưa, quan hệ mẹ
chồng – nàng dâu dường như chưa bao giờ êm đẹp và chứa đầy những định kiến
khắt khe.
"Mẹ anh nghiệt lắm anh ơi

Biết rằng có được ở đời với nhau
Hay là vào trước ra sau
Cho cực lòng thiếp, cho đau lòng chàng".
Nhưng nàng đã yêu thương mẹ chồng như chính cha mẹ ruột của mình. Mọi việc
trong nhà đều được nàng chăm lo chu tất. Và lời trăn trối cuối cùng của mẹ chồng
như một lời nhận xét, đánh giá, một phần thưởng xứng đáng với những công lao và
sự hy sinh cao cả của nàng vì gia đình nhà chồng: "Xanh kia quyết chẳng phụ con
cũng như con đã chẳng phụ mẹ". Tác giả đã một lần nữa nhắc lại: "Nàng hết lời
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

thương xót, phàm việc ma chay tế lễ, lo liệu như với cha mẹ đẻ mình", như tơ đậm
tình u thương của nàng đối với mẹ chồng. Vũ Nương là một nàng dâu đảm đang,
thảo hiền trong mắt tất cả mọi người. Vậy là cả "công – dung – ngơn – hạnh" nàng
đều vẹn tồn. Nàng chính là đỉnh cao của sự hoàn mỹ về cả vẻ đẹp hình thức lẫn
tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam xưa dưới chế độ phong kiến. Song, số phận
chẳng hề mỉm cười với nàng.
Cuộc đời Vũ Nương tiêu biểu cho số phận oan trái của người phụ nữ Việt Nam
dưới chế độ phong kiến. Nàng gặp bao bất hạnh trên đường đời. Chiến tranh tàn
khốc đã khiến bao gia đình li tán. Trước cảnh đất nước binh đao loạn lạc, Trương
Sinh phải đi lính, giao phó cả giang san nhà chồng trên đôi vai bé nhỏ của người
thiếu phụ. Tất cả mọi việc trong nhà đều trông cậy vào nàng. "Khi xa chồng vừa
đầy tuần thì sinh ra một đứa con trai, đặt tên là Đản". Thiếu vắng sự quan tâm, săn
sóc của người chồng, song nàng vẫn ni nấng, dạy dỗ con thơ khôn lớn, trưởng
thành. Vừa một mình chăm sóc, thuốc thang cho mẹ chồng, Vũ Nương vừa sinh
con trai, lại thầm lặng, tần tảo nuôi con và cũng một mình lo ma chay, chơn cất mẹ
chồng chu đáo. Từng ngày từng ngày trôi, bấy giờ, trên đơi vai bé nhỏ của nàng
khó khăn lại chồng chất khó khăn. Rồi chiến tranh cũng qua, cứ ngỡ Vũ Nương lại

được sum họp gia đình, đồn viên cùng chàng Trương, được sống trong hạnh phúc
lứa đôi mà nàng hằng ao ước. Nàng đâu biết rằng bi kịch cuộc đời nàng sắp bắt đầu.
Những ngày xa chồng, nàng đã âm thầm ni con, và nàng xót xa biết bao khi nhìn
cảnh con thơ thiếu vắng sự chăm sóc, u thương của người cha. Thế là nàng đã
chỉ bóng mình trên tường mà bảo với con rằng ấy chính là cha Đản. Hành động ấy
chẳng phải vì nàng quá thương nhớ chồng mà xuất phát từ tấm lịng u thương
con vơ bờ của một người mẹ. Nhưng nàng sẽ chẳng bao giờ ngờ được rằng nàng
chết chính bởi cái bóng của chính mình. Ngày Trương Sinh về, nghe lời con thơ
dại mà hàm oan vợ: "Trước đây có người đàn ơng đêm nào cũng đến. Mẹ Đản đi
cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả". Trương Sinh
vốn là tên thất học, lại thêm "tính đa nghi, đối với vợ phịng ngừa q sức". Lời nói
ngây thơ của bé Đản chứa đầy những chi tiết đáng ngờ, như đổ thêm dầu vào lửa.
Tính đa nghi của Trương Sinh đã dâng lên đến cao trào và một mực "đinh ninh là
vợ hư". Chàng khơng cịn đủ bình tĩnh để phán đốn, phân tích, bỏ ngồi tai những
lời phân trần của vợ, không tin cả những nhân chứng bênh vực cho nàng, cũng nhất
quyết khơng nói ra ngun cớ để nàng có cơ hội minh oan. Và Trương Sinh thoáng
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

chốc hóa một kẻ vũ phu, thơ bạo, "mắng nhiếc nàng và đánh đuổi đi". Vượt qua
được mọi gian lao, vất vả trong chiến tranh để vẹn trịn phận dâu thảo hiền nhưng
Vũ Nương khơng thể vượt qua nổi bức tường của chế độ nam quyền độc đốn, bất
cơng, tàn bạo. Lời nói của nàng đầy thương tâm: "Thiếp vốn con kẻ khó, được
nương tựa nhà giàu". Ngay từ đầu, cuộc hôn nhân giữa nàng và chàng Trương đã
có phần khơng bình đẳng và mang tính chất một cuộc trao đổi, mua bán: Trương
Sinh "xin với mẹ đem trăm lạng vàng cưới về". Điều ấy khiến chúng ta chạnh lịng
nhớ đến tình cảnh một Thúy Kiều khi phải bán mình chuộc cha:
"Cị kè bớt một thêm hai

Giờ lâu ngã giá vàng ngoài bốn trăm".
Sự cách bức về địa vị xã hội như thế đã tạo cho Trương Sinh một cái thế bên cạnh
những uy quyền vốn có của người chồng, người đàn ơng trong gia đình gia trưởng
phong kiến. Chính cái gia đình "chồng chúa vợ tơi", "phu xướng phụ tùy" ấy đã
khiến nàng bị khinh rẻ, đối xử tệ bạc. Một người vợ vốn đức hạnh, ngoan hiền,
vâng theo cả "tam tòng tứ đức" lại phải mang tiếng xấu "hư thân mất nết". Mọi lời
mắng nhiếc của Trương Sinh như chà đạp lên phẩm giá cao đẹp mà nàng đã gìn
giữ cả một đời. Khi xa chồng, Vũ Nương là người vợ thủy chung, yêu chồng tha
thiết, nỗi buồn nhớ cứ dài theo những "bướm lượn đầy vườn", "mây che kín núi".
Thế mà khi vừa mới sum họp hạnh phúc, nàng lại bị gán cho tội danh: "lừa chồng
dối con". Thật đau đớn, thật tủi nhục! Bi kịch của cuộc đời Vũ Nương chính từ lễ
giáo bất công và chế độ nam quyền. Người đàn ông với những quyền hành về số
phận, cuộc đời người phụ nữ đã đẩy Vũ Nương vào đường cùng không lối thốt.
Cái chết oan khuất, xót xa của Vũ Nương, ai có thể ngờ người gây ra thảm kịch ấy
chính là chồng và con nàng, những người thân mà nàng hết mực u thương, chăm
sóc. Nàng, một người con gái ln khao khát hạnh phúc dù chỉ nhỏ nhoi, bình dị
nhưng cho đến khi trẫm mình xuống sơng thì cuộc đời nàng đúng là một chuỗi dài
những bi kịch. Hạnh phúc đâu quá xa vời mà xã hội phong kiến ấy không cho nàng
chạm tay đến tận hưởng "thú vui nghi gia nghi thất" một lần duy nhất trong đời.
Nỗi oan của nàng thấu cả trời xanh. Ngày xưa, Quan Âm Thị Kính mắc oan giết
chồng bởi "tình ngay lý gian". Nhưng nàng Thị Kính cũng cịn hiểu ra nỗi oan
khuất của mình từ đâu mà thành. Cịn khi đã chìm sâu dưới dịng nước, Vũ Nương
vẫn khơng hề biết rằng mình phải chết vì đâu. Bi kịch của Vũ Nương là một lời tố
cáo xã hội phong kiến xem trọng quyền uy của kẻ giàu và của người đàn ông trong
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

gia đình, đồng thời bày tỏ niềm cảm thương đối với số phận oan nghiệt của người

phụ nữ. Người phụ nữ đức hạnh không những không được bênh vực, che chở mà
lại còn bị đối xử một cách bất cơng, vơ lý; chỉ vì lời nói ngây thơ của đứa trẻ
miệng cịn hơi sữa và vì sự hồ đồ, vũ phu của anh chồng ghen tuông mà đến nỗi
phải kết liễu cuộc đời mình. Phải chăng đằng sau nỗi oan của nàng còn bao nhiêu
nỗi oan của những người phụ nữ khác trong chế độ phong kiến bị rẻ rúng, suốt đời
sống trong câm lặng.
Xót thương trước nỗi đau khổ vì bị chà đạp của những người phụ nữ, Nguyễn Dữ
như muốn minh oan và bù đắp cho những đức tính tốt đẹp của nàng bằng một cuộc
sống khác với dương gian. Nhưng ở chốn "làng mây cung nước", Vũ Nương chẳng
thể nào nguôi nỗi nhớ về những oan ức, bĩ cực ở cõi trần. Sống giữa cõi tiên huyền
ảo, đẹp diệu kỳ nhưng nàng dường như khơng bao giờ dứt tình nghĩa gia đình, mãi
khóc thương cảnh gia đình tiêu điều xơ xác. Nàng xin lập đàn giải oan, khao khát
được trả lại danh dự của một người con gái đức hạnh. Và cuối cùng, nỗi oan của
nàng đã được giải. Từ chốn thủy cung, Vũ Nương "ngồi trên một chiếc kiệu hoa
đứng giữa dòng, theo sau có đến năm mươi chiếc xe cờ tán, võng lọng, rực rỡ sắc
màu, lúc ẩn, lúc hiện". Nhưng xót xa thay, nàng "chẳng thể trở về nhân gian được
nữa". Nỗi oan tình của nàng đã được minh oan, giải tỏa nhưng âm dương đôi
đường cách trở, nàng chẳng bao giờ được làm vợ, làm mẹ chốn cõi trần. Bé Đản
mãi mãi là một đứa bé mồ côi mẹ. Nếu nàng được trở về với cõi trần thì liệu xã hội
phong kiến bất cơng khơng có nơi dành cho cái đẹp này có dành cho nàng một
cuộc sống ấm êm, bình yên, hay một lần nữa, nàng phải đau đớn, buồn khổ. Dù
quay về chốn tiên cảnh xinh đẹp, nhưng cuối cùng, mơ ước cả đời của nàng, hạnh
phúc "nghi gia nghi thất", chỉ mãi là ước mơ hảo huyền.
Hình tượng nhân vật Vũ Nương là hiện thân của lòng vị tha và vẻ đẹp người phụ
nữ. Song cuộc đời nàng gặp nỗi bi kịch lớn. Ấy chính là tấn bi kịch của người phụ
nữ Việt Nam trong chế độ phong kiến tàn ác, chế độ của sự lạc hậu và cả bóng đêm
vĩnh cửu. Điều đó khiến chúng ta phải chạnh lòng trước số phận của người phụ nữ.
"Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"


Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương mẫu 5
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Nguyễn Dữ là nhà văn xuất sắc trong nền văn học trung đại Việt Nam. Ông học
rộng tài cao, nhưng chỉ làm quan một năm rồi lui về ở ẩn vì bất lực trước thời đại
suy yếu của phong kiến. Có thể nói "truyền kỳ mạn lục" của Nguyễn Dữ là một tác
phẩm tiêu biểu cho thể loại truyền kỳ ở Việt Nam, trong đó "người con gái Nam
Xương" dựa trên tích truyện dân gian nhưng với tài năng sự sáng tạo tuyệt vời và
lòng yêu con người tha thiết, Nguyễn Dữ đã làm bao bạn đọc phải rơi lệ xót thương
cho cuộc đời và số phận của Vũ Nương – một người phụ nữ đức hạnh nhưng có số
phận bất hạnh.
Mở đầu trang - truyện, tác giả Nguyễn Dữ đã giới thiệu Vũ Nương là một người
con gái: "thùy mị, nết na, tư dung tốt đẹp". Mặc dù con nhà nghèo lấy chồng giàu
lại có tính đa nghi ít học nhưng do hiền lành nết na lại thông minh, khéo cư xử nên
nàng đã san bằng được khoảng cách "môn đăng hộ đối" – một quan điểm nặng nề
của lễ giáo phong kiến và giữ được khơng khí trong gia đình n ấm, hạnh phúc
"chưa từng xảy ra thất hịa". Có thể nói cuộc đời nàng tuy ngắn ngủi nhưng nàng
đã làm tròn bổn phận của một người vợ hiền, một người dâu thảo, người mẹ hết
mực yêu con. Trước hết, Vũ Nương là người vợ hết lòng yêu thương và thủy chung
son sắt với chồng. Sống dưới thời loạn lạc vì khơng có học nên tên Trương Sinh
phải ghi vào sổ lính loại đầu. Trong buổi tiễn đưa chồng ra trận, nàng rót chén rượu
đầy tiễn chồng bằng lời lẽ dịu dàng, tha thiết "chàng đi chuyến này thiếp chả dám
mong đeo được ấn phong hầu mặc áo gấm trở về quê cũ chỉ xin ngày về mang theo
hai chữ bình yên thế là đủ rồi". Đọc đến đây, người đọc xúc động trước khao khát,
ước mơ bình dị của Vũ Nương. Đằng sau niềm khao khát ước mơ ấy là cả một tấm
lòng yêu thương chân thành, đằm thắm vượt ra ngoài cám dỗ vật chất tầm thường
"vinh hoa phú quý". Yêu thương chồng, nàng mong mỏi ngày chàng bình yên trở

về bởi hơn hết trong lòng nàng cái khát khao lớn nhất là được hưởng thú vui "nghi
gia nghi thất" vợ chồng sum họp, con cái đầy đàn, nàng được làm trọn và hưởng
hạnh phúc làm mẹ, làm vợ, Khi Trương Sinh ở ngồi mặt trận, tình cảm của nàng
ln hướng về Trương Sinh. Hình ảnh "bướm lượn đầy vườn, mây che kín núi" là
hình ảnh thiên nhiên hữu tình gợi sự trơi chảy của thời gian đã khiến cho "nỗi buồn
góc bể chân trời không thể nào ngăn được". Tác giả đã diễn tả thật tinh tế chân
thực nỗi niềm nhớ nhung, mong mỏi kín đáo, âm thầm mà da diết của Vũ Nương.
Vào mỗi buổi tối, nàng thường trở bóng mình trên vách để bảo là cha Đản, việc
làm ấy của nàng đâu chỉ là đơn thuần chỉ để chơi đùa nói với con mà cịn là lời nói
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

với mình lịng mình để tự an ủi mình, nàng tưởng tượng ra trong căn nhà nhỏ bé
của hai mẹ con lúc nào cũng có hình bóng của Trương Sinh, ý nghĩ ấy là làm vơi đi
nỗi cơ đơn trống trải trong lịng nàng. Suốt ba năm Trương Sinh đi vắng, nàng đã
giữ gìn một tiết. Tơ son điểm phấn đã từng ngi lịng ngõ liễu tường hoa chưa hề
bén góc vẫn một lịng một dạ với chồng Trương Sinh.
Khơng chỉ vậy, Vũ Nương cịn là một người con dâu hiếu thảo. Trong lúc chồng đi
vắng, nàng gánh vác mọi cơng việc, vượt cạn một mình, thay chồng phụng dưỡng
mẹ già, nuôi dạy con thơ mà không một lời kêu than phàn nàn. Khi mẹ chồng ốm,
nàng hết lịng thương xót lo ma chay chu đáo như mẹ đẻ của mình. Lời của mẹ
chồng trước lúc lâm chung "sau này trời xét lòng lành ban cho phúc đức giống
dịng tươi tố con cháu đơng đàn xanh kia quyết chẳng phụ con, cũng như con đã
chẳng phụ mẹ" đã minh chứng cho tấm lòng yêu thương chân thành của người con
có hiếu. Nàng là người mẹ hết lịng yêu thương, chăm sóc dạy dỗ con, vào mỗi
buổi tối nàng thường chỉ cái bóng trên vách và bảo là cha Đản khơng chỉ để nơ đùa
cùng con mà cịn mong con ln nhớ tới hình bóng của người ba, nàng còn là
người phụ nữ trọng nhân phẩm. Khi bị vu oan, Vũ Nương đã hết lời tha thiết, thanh

minh thề non nguyện biển nhưng không được, nhân phẩm trong trắng bị xúc phạm
nặng nề bởi nỗi nhơ thất tiết, nàng đã phải chọn cái chết để minh chứng cho tấm
lịng trong sáng, thủy chung của mình. Mặc dù khát khao được sống được hàn gắn
hạnh phúc gia đình nhưng nàng cũng quyết đổi mạng sống của mình để bảo vệ
nhân phẩm – cái mà nàng quý hơn tất cả, yếu tố kỳ ảo được dùng đã làm hoàn
thiện hơn vẻ đẹp của Vũ Nương, ta hiểu thêm nàng là người nhân hậu, bao dung, ở
dưới thủy cung được sống đầy đủ sung sướng quan hệ giữa người với người tốt đẹp
nhưng lúc nào nàng cũng đau đáu nhớ về gia đình, chồng con, Câu nói của nàng
với Phan Lang khiến người đọc rưng rưng nước mắt "... ngựa hồ gấm gió bắc, chim
Việt đậu cành nam, tơi tất phải tìm về có ngày". Lẽ ra nàng có quyền căm thù nơi
trần thế đã đẩy nàng vào cái chết oan khuất nhưng trái tim nàng khơng một chút
ốn hờn, vẫn nhân hậu vị tha, bao dung. Qua đây, người đọc cảm nhận được Vũ
Nương là một người phụ nữ có phẩm chất đức hạnh.
Nhưng hỡi ơi! thương thay cho số phận oan nghiệt của Vũ Nương, một người phụ
nữ cả đời hi sinh để mong muốn được hạnh phúc như Vũ Nương lại phải chết một
cách oan khuất, không được hưởng những gì mình đã hi sinh. Nàng phải gặp tình
dun ngang trái khi nàng vẫn cịn xn. Nguyễn Dữ đã cảm thương cho Vũ
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Nương, người phụ nữ nhan sắc đức hạnh lại phải lấy Trương Sinh – một kẻ vô học,
hồ đồ, vũ phu. Thương tâm hơn khi người chồng đó cịn có tính đa nghi đối với vợ
lúc nào cũng "phòng ngừa quá sức", lấy chồng chưa được bao lâu, nàng đã phải
tiễn biệt chồng lên đường đánh giặc. Trương Sinh đi lính để lại gánh nặng cho
người vợ trẻ, Vũ Nương thay chồng nuôi mẹ và con. Sau khi mẹ chồng mất, chỉ
còn hai mẹ con Vũ Nương trong căn nhà trống vắng cô đơn. Đọc đến đây, người
đọc khơng khỏi chạnh lịng xót thương cho cho cảnh người vợ trẻ chỉ biết san sẻ
buồn vui với đứa con thơ dại. Việc quân kết thúc, Trương Sinh từ miền xa chinh

chiến trở về nhưng Vũ Nương không được hưởng hạnh phúc trong cảnh vợ chồng
sum họp chỉ vì chuyện "chiếc bóng" qua miệng đứa con thơ mới tập nói mà
Trương Sinh đã "đinh ninh" là vợ hư liền mắng nhiếc, đuổi Vũ Nương đi. Trương
Sinh bỏ ngoài tai mọi lời bày tỏ van xin đến rướm máu, lời biện bạch của họ hàng,
làng xóm. Nàng đã bị chồng đẩy vào bi kịch bị ghép ngay vào tội không chung
thủy, một trong những tội bị người đời phỉ nhổ, nguyền rủa nhất của người phụ nữ
phong kiến thời xưa. Nhân phẩm mà nàng coi trọng nhất, quý giá nhất và ra sức
giữ gìn thì nay lại bị xúc phạm nặng nề, có thể khẳng định nỗi đau mà nàng phải
gánh chịu là quá lớn, nàng đã bị đẩy vào bước đường cùng vào vực thẳm của cuộc
đời, nàng phải chọn cái chết trong khi nàng vẫn khao khát được hưởng hạnh phúc
gia đình.
Tại sao Vũ Nương lại phải chết một cách oan khuất như vậy? phải chăng là lời nói
ngây ngơ, vơ tình của con trẻ "Ơ hay thế ra ơng cũng là cha tơi ư? Ơng lại biết nói
chứ khơng như cha tơi, trước khi chỉ nín thin thít... đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi
cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi" đã làm thổi bùng lên ngọn lửa sẵn có trong lịng
Trương Sinh, khơng đâu khác, chính là do chồng nàng – Trương Sinh, một kẻ hồ
đồ phũ phu lại ghen tng, độc đốn, chỉ vì lời nói ngây thơ của con trẻ mà đã đinh
ninh là vợ hư, bỏ mặc ngoài tai những lời thanh minh biện bạch của vợ, lời bênh
vực của họ hàng, làng xóm, để rồi đẩy Vũ Nương vào cái chết oan nghiệt. Đằng
sau trang văn, truyện cịn nói lên do lễ giáo phong kiến "trọng nam khinh nữ" và sự
bất bình đẳng của kẻ giàu và người nghèo. Đồng thời, còn do chiến tranh phong
kiến phi nghĩa đã gây nên cảnh sinh ly, Trương Sinh phải đi lính, Vũ Nương phải
chịu nỗi oan, để rồi Vũ Nương phải tìm đến cái chết thê thảm, oan khuất. Tất cả
những nguyên nhân trên đã đẩy Vũ Nương đến bước đường cùng phải chọn cái
chết để bảo vệ nhân phẩm của mình, cái chết của Vũ Nương chính là tấm bi kịch
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí


đau thương, cái chết oan khuất tức tưởi của nàng là một lời tố cáo đanh thép xã hội
phong kiến bất công, vô lý, đã cướp đi quyền sống, quyền được hưởng hạnh phúc
của con người.
Như vậy, "chuyện người con gái Nam Xương" đã vượt lên tư cách một bản lề của
truyện cổ tích, "Vợ chồng Trương" bởi sự tái tạo đầy tính nghệ thuật của Nguyễn
Dữ, tác giả đã xây dựng được tình huống truyện bất ngờ, tạo nên kịch tính cho câu
chuyện với lời nói ngây thơ của bé Đản dẫn đến sự hiểu lầm của Trương Sinh,
thành công của truyện hơn tất cả là tác giả đã sử dụng yếu tố hoang đường góp
phần tăng thêm tính hiện thực và ý nghĩa nhân văn của tác phẩm, hoàn thiện hơn
vẻ đẹp của Vũ Nương - một người phụ nữ điển hình trong văn học Việt Nam thế
kỷ XVI. Đó là một phụ nữ hồn hảo nhưng lại có số phận éo le, bi đát. Cũng giống
như Vũ Nương trong xã hội phong kiến xưa cịn có biết bao thân phận của người
phụ nữ phải sống trong cảnh đời như vậy như hình ảnh của người phụ nữ trong bài
thơ "bánh trôi nước" của Hồ Xuân Hương.
"Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non"
Hay trong "truyện Kiều" của Nguyễn Du có viết:
"Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"
Tóm lại, "chuyện người con gái Nam Xương" của Nguyễn Dữ là một áng văn hay tiêu biểu cho thể loại truyền kỳ và được người đời đánh giá là "thiên cổ kỳ bút".
Truyện vừa thể hiện số phận bi đát của người phụ nữ trong xã hội phong kiến vừa
có ý nghĩa cơ ngợi vẻ đẹp của lịng vị tha - tiêu biểu là hình ảnh Vũ Nương, qua
câu chuyện người đọc càng cảm thấy giá trị cuộc sống của người phụ nữ trong xã
hội ngày nay. Họ đang phấn đấu vươn lên làm chủ cuộc đời, chủ số phận và họ những người phụ nữ hiện đại phải được sống bình đẳng, được mọi người tôn trọng
như nam giới.

Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương mẫu 6
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188



Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Số phận người phụ nữ trong xã hội xưa luôn là một đề tài được nhiều nhà văn, nhà
thơ khai thác. Trong nền văn học Trung đại, có khơng ít những tác phẩm đã viết về
đề tài ấy. Và “Chuyện người con gái Nam Xương” cũng vậy. Qua tác phẩm, hình
ảnh nhân vật Vũ Nương được Nguyễn Dữ khắc họa đầy chân thực.
Vũ Thị Thiết, người con gái quê ở Nam Xương, không chỉ xinh đẹp mà cịn có tư
dung tốt đẹp. Điều ấy khiến cho Trương Sinh - một chàng trai trong làng yêu mến,
xin mẹ đem trăm lạng vàng cưới về. Trong cuộc sống vợ chồng, biết chồng là một
người hay ghen, nàng luôn sống giữ gìn khn phép để gia đình hịa thuận. Vậy mà
chồng nàng, sau khi đi lính chỉ vì một lời ngây thơ của con trẻ, chưa làm rõ đầu
đuôi câu chuyện đã giở thói ghen tng. Dù Vũ Nương hết lịng giải thích nhưng
vẫn vơ dụng. Nàng quyết định tìm đến cái chết để chứng minh sự trong sạch của
mình. Sau này, khi đã hiểu rõ mọi chuyện, Trương Sinh cảm thấy hối hận thì cũng
đã muộn. Chàng cho người lập đàn giải oan cho vợ, Vũ Nương hiện về lúc ẩn lúc
hiện.
Chỉ với vài lời giới thiệu đơn giản, Nguyễn Dữ đã khắc họa cho người đọc thấy
được hình ảnh một người phụ nữ mang đậm nét đẹp truyền thống của người phụ nữ
Việt Nam. Nàng không chỉ xinh đẹp ở bên ngồi mà cịn mang những nét đẹp bên
trong tâm hồn. Đó là một người vợ hết mực hiểu chuyện, lễ nghĩa. Biết chồng có
tính hay nghi, ln phịng ngừa vợ q mức nhưng nàng vẫn khơng tủi thân mà cố
gắng sống giữ gìn để gia đình ln hịa thuận. Đến khi chồng phải đi lính, nàng
cùng khơng nửa lời ốn trách mà cịn ân cần, dịu dàng dặn dò: “Lang quân đi
chuyến này, thiếp chẳng dám mong được đeo ấn hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ,
chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi…”. Người vợ nào
mà không mong muốn chồng mình được thành danh, nhưng đối với Vũ Nương,
nàng chỉ mong chồng bình n trở về. Đó chính là một khát khao hết sức bình dị,
thiết thực của người phụ nữ ln mong muốn có được hạnh phúc.
Trong suốt những năm chồng nàng đi lính, Vũ Nương là một người phụ nữ nhưng
lại gánh vác trách nhiệm của một trụ cột gia đình. Nàng vừa phải dạy dỗ con thơ,

vừa phải chăm sóc mẹ chồng. Khi mẹ chồng ốm đau vì nhớ con trai, nàng đã hết
lời khuyên bảo. Khi mẹ chồng mất, nàng “hết lời thương xót, phàm việc ma chay tế
lễ; lo liệu như đối với cha mẹ sinh ra”. Quả hiếm có người con dâu nào được như
Vũ Nương. Với đứa con thơ, vì thương con phải xa cha từ nhỏ, mong muốn con có
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

một gia đình đầy đủ. Người mẹ ấy đã nói dối đứa trẻ cái bóng chính là cha của
mình. Sau khi đi lính trở về, tưởng rằng giờ đây cuộc sống sẽ được hạnh phúc,
nhưng ai ngờ cuộc đời Vũ Nương lại trở nên bất hạnh. Trương Sinh nghe tin mẹ
già đã mất, hết sức đau lòng, liền bế con ra mộ thăm mẹ. Khi thấy đứa trẻ quấy
khóc bèn dỗ dành: “Con nín đi, đừng khóc! Lòng cha đã buồn khổ lắm rồi!”. Đứa
bé ngây thơ hỏi cha: “Ơng cũng là cha tơi ư? Ơng lại biết nói, chứ khơng như cha
trước kia chỉ nín thin thít”. Điều đó khiến Trương Sinh nghĩ rằng vợ mình ở nhà đã
có người đàn ơng khác. Vũ Nương trở về bị chồng nghi ngờ mắng nhiếc. Dù tủi
thân nhưng vẫn hết lời giải thích. Biết là vơ tác dụng, nàng liền tìm đến cái chết để
chứng minh sự trong sạch của mình. Thật xót xa cho số phận của một người phụ
nữ xinh đẹp mà bạc mệnh. Chỉ vì lời ngây thơ của con trẻ, sự đa nghi của chồng
mà phải tìm đến cái chết.
Nhưng Vũ Nương khơng chết thật, nàng được đức Linh Phi cứu và sống ở thủy
cung. Khi gặp lại Phan Lang- một người sống cùng làng tình cờ cũng được Linh
Phi cứu thốt chết dưới thủy cung liền giãi bày nỗi oan khuất của mình. Nàng gửi
nhờ Phan Lang “một chiếc hoa vàng mà dặn”: “Nhờ nói hộ với chàng Trương, nếu
cịn nhớ chút tình xưa, nên lập một đàn giải oan ở bến sông, đốt cây thần đăng
chiếu xuống nước, tôi sẽ hiện về”. Lúc bấy giờ, Trương Sinh đã hiểu rõ mọi
chuyện, bèn lập đàn giải oan cho nàng, Vũ Nương hiện về thăm lại hai cha con.
Dường như kết thúc của câu chuyện mà tác giả xây dựng đã thể hiện được niềm
cảm thông và mong muốn về một cuộc sống hạnh phúc cho người phụ nữ xưa.

Cuộc đời của Vũ Nương, vốn đã khơng được lựa chọn tình u, hơn nhân. Mà
nàng phải chịu sự sắp đặt của cha mẹ. Cuộc hôn nhân của nàng và Trương Sinh
cũng gặp nhiều bất hạnh. Chiến tranh đã chia cắt hai vợ chồng để rồi chính chiến
tranh cũng góp phần cho sự hiểu lầm của Trương Sinh. Sự ghen tuông, đa nghi của
chồng cũng khiến nàng phải tìm đến cái chết mới có thể rửa sạch nỗi oan khuất.
Tất cả những nguyên nhân ấy đã khiến cho cuộc đời của nàng trở nên bất hạnh hơn
hết.
Nguyễn Dữ đã khắc họa hình ảnh nhân vật Vũ Nương giúp cho người đọc thấu
hiểu sâu sắc cuộc đời của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Qua đó, chúng ta
cũng cảm thơng hơn cho số phận của họ.
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương - Mẫu 7
“Chuyện người con gái Nam Xương” là một trong hai mươi truyện của “Truyền kì
mạn lục”. Qua câu chuyện về cuộc đời và cái chết thương tâm của Vũ Nương,
truyện đã thể hiện niềm cảm thương sâu sắc đối với số phận của người phụ nữ Việt
Nam trong xã hội phong kiến xưa.
Đọc những dòng đầu tiên của “Chuyện người con gái Nam Xương”, hình ảnh nhân
vật Vũ Nương khiến cho người đọc cảm thấy ấn tượng: “Vũ Thị Thiết, người con
gái quê ở Nam Xương. Người đã thùy mị nết na, lại thêm có tư dung tốt đẹp”. Vũ
Nương chính là một đại diện cho người phụ nữ trong xã hội phong kiến với đầy đủ
những phẩm chất: công, dung, ngôn, hạnh. Tưởng rằng xinh đẹp tài năng là thế sẽ
được hưởng hạnh phúc, nhưng cuộc đời sau này lại chịu nhiều bất hạnh:
Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung
(Nguyễn Du)
Nàng là một người vợ biết giữ gìn khn phép, khơng để vợ chồng bao giờ phải

thất hòa. Đến khi chồng phải đi lính, nàng cùng khơng nửa lời ốn trách mà còn ân
cần, dịu dàng dặn dò: “Lang quân đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong được đeo
ấn hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình
yên, thế là đủ rồi…”. Vũ Nương không mong muốn chồng trở về với vinh hoa phú
quý hay công danh sự nghiệp, mà nàng chỉ mong muốn bình yên”. Một ước mong
giản dị nhưng lại thể hiện được tình yêu thương sâu sắc dành cho chồng. Bởi bước
ra nơi chiến trường là đối đầu với hiểm nguy, chết chóc. Nên hy vọng chồng có thể
trở về bình n chính là điều thiết thực nhất.
Năm tháng khơng có chồng ở nhà, dù phải một mình ni con, chăm sóc mẹ chồng
nhưng Vũ Nương chẳng mảy may oán thán lấy một lời. Khi mẹ chồng ốm đau vì
nhớ con, nàng vẫn hết lời khuyên bảo. Đến khi mẹ chồng mất, nàng “hết lời
thương xót, phàm việc ma chay tế lễ; lo liệu như đối với cha mẹ sinh ra”. Đứa con
thơ còn nhỏ, nàng thương con và mong muốn con có một gia đình đầy đủ. Vũ

Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


Thư viện Đề thi - Trắc nghiệm - Tài liệu học tập miễn phí

Nương đã nói dối con, chỉ vào chiếc bóng và bảo rằng đó là cha Đản. Chính vì một
lời nói dối vơ hại ấy, sau này lại đem đến lại bi kịch cho cuộc đời nàng.
Trương Sinh đi lính trở về, gia đình đồn tụ, tưởng rằng giờ đây cuộc sống sẽ được
hạnh phúc, nhưng ai ngờ cuộc đời Vũ Nương lại trở nên bất hạnh. Nghe tin mẹ mất,
hết sức đau lòng, liền bế con ra mộ thăm mẹ. Khi thấy đứa trẻ quấy khóc bèn dỗ
dành: “Con nín đi, đừng khóc! Lịng cha đã buồn khổ lắm rồi!”. Đứa bé ngây thơ
hỏi cha: “Ông cũng là cha tơi ư? Ơng lại biết nói, chứ khơng như cha trước kia chỉ
nín thin thít”. Lời nói ngây thơ của con trẻ đã khiến chàng nghi ngờ vợ là thất tiết.
Khi trở về, Trương Sinh liền mắng vợ một bữa cho hả giận. Dù Vũ Nương hết sức
tủi thân nhưng nàng vẫn hết lời giải thích cho chồng hiểu. Họ hàng, làng xóm bênh
vực cũng khơng ăn thua. Biết là vơ tác dụng, nàng liền tìm đến cái chết để chứng

minh sự trong sạch của mình. Xót xa thay cho người phụ nữ mang danh là thất tiết,
chẳng thể minh oan cho sự trong sạch của bản thân, bị chồng ruồng bỏ và phải tìm
đến cái chết để hết tội. Cuộc đời người phụ nữ trong xã hội phong kiến vốn đầy
những bất cơng. Khơng thể tự mình quyết định tình u, hơn nhân và cả cuộc đời.
Nhưng, câu chuyện mang tính nhân văn ở chỗ, tác giả đã xây dựng một kết thúc có
hậu cho câu chuyện. Vũ Nương nhảy xuống sông, nhưng được chư tiên trong thủy
cung thương mà cứu thoát, sống tại nơi thủy cung và gặp gỡ với Phan Lang - một
người vốn sống cùng làng. Trước khi Phan Lang trở về, nàng gửi nhờ Phan Lang
“một chiếc hoa vàng mà dặn”: “Nhờ nói hộ với chàng Trương, nếu cịn nhớ chút
tình xưa, nên lập một đàn giải oan ở bến sông, đốt cây thần đăng chiếu xuống nước,
tôi sẽ hiện về”. Trương Sinh sau khi biết mình đã đổ oan cho vợ, nay lại nghe Phan
Lang kể lại câu chuyện dưới thủy cung gặp được Vũ Nương được nàng nhờ vả,
liền lập đàn giải oan cho vợ. Vũ Nương hiện về trong làn khói mờ ảo, gia đình ba
người được gặp nhau. Một kết thúc khơng có thật ngồi cuộc sống. Đó giống như
là một giấc mơ của nhân dân ta rằng những người tốt rồi sẽ có được hạnh phúc.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở ước mơ mà thôi, khi Vũ Nương khơng thể trở về cuộc
sống trần thế, chỉ có thể tiếp tục cuộc sống ở thủy cung.
Tóm lại, qua “Chuyện người con gái Nam Xương”, Nguyễn Dữ đã giúp người đọc
hiểu rõ hơn về cuộc đời của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Cũng như thêm
cảm thông, thấu hiểu hơn cho số phận của họ và biết quý trọng cuộc sống bình
đẳng của chúng ta trong xã hội hôm nay.
Trang chủ: | Email hỗ trợ: | Hotline: 024 2242 6188


×