Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (112.8 KB, 3 trang )
Cảm ơn - không quá khó
Tình cờ đi qua một công trường đang xây dựng ven đường, tớ thấy khá ngạc
nhiên với tấm bảng to và dòng chữ nắn nót: “ Vui lòng đi cách xa công
trường. Xin chân thành cảm ơn”. Sự ngạc nhiên ấy cũng giống như khi tớ
vứt rác vào một thùng rác công cộng có đề một câu ngắn gọn: “ Cảm ơn vì
bạn đã cho tôi rác”. Những lời cảm ơn được đề trên những vật vô tri vô giác
đôi khi lại thường trực hơn là trong những việc làm hằng ngày của con
người.
Tớ có cô bạn làm phục vụ trong một tiệm fast food. Đối tượng phục vụ chủ
yếu của tiệm là học sinh và sinh viên. Cứ tưởng đó là những người trẻ, được
học hành thì họ sẽ chẳng tiết kiệm một câu “Cảm ơn” với những người phục
vụ. Nhưng không, như cô bạn tớ kể lại, thì không nhiều khách hàng nói cảm
ơn với những người phục vụ. Đa số những người đến đây đều quan niệm
rằng, họ bỏ tiền ra nên họ có quyền được phục vụ, thậm chí là hạch sách. Vì
thế, có lần, một cô gái trẻ đã lớn tiếng rầy la một cậu bồi bàn vì không lấy
tương ớt cho món gà rán của cô gái, trong khi tương ớt và tương cà chua là
những thứ khách hàng tự lấy theo nhu cầu và tất cả mọi người đều biết điều
đó. Hậu quả là, khi cậu bồi bàn lấy giùm đĩa tương ớt ra thì cô khách hàng
trẻ nguýt dài và ngúng nguẩy ăn mà không kèm theo một câu cảm ơn, dù là
xã giao. Chắc chắn, những người phục vụ hôm đó sẽ có ấn tượng rất sâu về
một cô nàng khách hàng khó tính.
Bản thân tớ cũng vậy, rất nhiều lần đi trên đường, tớ thấy ai đó quên chưa
gạt chân chống xe máy. Vội vàng đuổi theo để nhắc thì đáp lại có khi cũng
chỉ là cái gật đầu hờ hững và có khi còn chả có cái gật đầu nào mà chỉ là cái
điệu gạt chân chống một cách thản nhiên rồi… đi thẳng. Tất nhiên, tớ cũng
chẳng mong mỏi nhận được một lời cảm ơn đâu. Nhưng mà sau những
trường hợp như thế, tự dưng, tớ lại thấy mình cũng trở nên xét nét như một
người già với suy nghĩ có màu sắc bi quan: “Dường như cuộc sống bận rộn
đến nỗi có thời gian để người ta nói một lời cảm ơn cũng khó”.
Còn nhớ, hồi tớ học lớp 12, thầy giáo dạy Kỹ thuật của chúng tớ rất kinh
khủng. Với một môn học mà trong suy nghĩ của tụi học sinh chúng tớ là