Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (104.95 KB, 5 trang )
Giúp người, giúp chính mình
Trên chuyến xe bus cuộc đời đông đúc, để không ngã, mọi người phải học cách
chia sẻ và nương tựa vào nhau.
Một chú chuột nhìn qua vách nhà, thấy bác nông dân và vợ đang hí hoáy mở một
cái hộp. Chú hí hửng chắc hẳn trong hộp là món đồ ăn rất ngon. Nhưng ngay sau
đó, chú hốt hoảng khi phát hiện ra đó là một chiếc bẫy chuột. Chú lao ra sân la
toáng lên:
- Có một cái bẫy chuột trong nhà, có một cái bẫy chuột trong nhà!
Chị gà mái đang thủng thẳng bới giun trong vườn nghe thấy chỉ nghếch đầu lên và
nói:
- Này chuột, cái bẫy chuột ấy quả thật là rất ghê gớm. Nhưng nó chỉ ghê gớm với
cậu thôi. Còn với tôi thì nó chẳng có liên quan gì. Làm sao tôi có thể bị sa chân vào
một cái bẫy chuột được.
Chú chuột liền chạy đi kể lể về cái bẫy với chị heo trong chuồng:
- Chị heo, có một cái bẫy chuột trong nhà. Nó thật là khủng khiếp!
Chị heo ôm bụng cười ngặt nghẽo:
- Ta rất hiểu cho cậu, nhưng chuột này, nó thì có ảnh hưởng gì đến ta? Ta sẽ cầu
nguyện cho cậu không bị vướng vào cái bẫy đó.
Cậu buồn bã đến gặp bác bò, nhưng cũng chỉ nhận được thái độ tương tự: “Bác rất
hiểu cháu đang lo sợ như thế nào. Nhưng mà ta cũng chẳng giúp được gì. Hãy đi
đứng cẩn thận con trai”.
Chú chuột thở dài một tiếng, rồi lặng lẽ quay vào nhà, nằm đối diện chiếc bẫy nguy
hiểm. Chú miên man trong những suy nghĩ về chiếc bẫy, về một ngày nào đó
chẳng may mình bị bẹp dí trong chiếc bẫy kia… rồi ngủ thiếp đi lúc nào không
biết. Bỗng nửa đêm, một tiếng la thất thanh khiến chú giật mình tỉnh giấc, trước đó
là tiếng của chiếc bẫy sập lại. “Ôi trời, có người anh em nào của ta đã gặp nạn rồi