Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (141.92 KB, 3 trang )
Thấy mình tốt rồi đúng là một điều
đáng sợ
*Feature Image: Ewitsoe
Có lẽ bạn hơi tò mò và khó hiểu khi đọc tiêu đề của bài viết này. Nhưng thực sự nó đúng là như vậy.
Và nếu bạn nào đã thấy mình tốt rồi thì cứ bỏ qua bài viết của tôi, tôi không buồn đâu. Vì việc lựa
chọn là quyền ở mỗi người, không ai có thể tước đoạt.
Trong xã hội hiện nay, con người tranh đua không ngừng, họ phải làm việc, học tập để theo kịp thời
đại, nếu không muốn là kẻ bỏ rơi. Nhưng có không ít bạn trẻ khi đã đạt được mục tiêu mình đặt ra,
họ bắt đầu tự thỏa mãn. Chỉ đơn giản họ nghĩ: Mình đã tốt rồi.
Công nhận kết quả, thành tích do công sức mình đạt được là quyền xứng đáng của mỗi người.
Nhưng cứ sống mãi trong vầng sáng hào quang mà quên mất mình đang ở đâu, cứ ảo tưởng mình
là hoàn mỹ rồi thì bạn chỉ là kẻ bị bỏ rơi giữa chặng đua còn dài phía trước. Mọi vật chuyển động
không ngừng, không tiến thì lùi. Hãy quên hết những thất bại cũng như thành công, tăng tốc hết
mình cho chặng đường tiếp theo. Bạn có biết cứ mỗi phút trôi qua có biết bao nhiêu người vượt mặt
bạn không, trong khi đó bạn làm gì với thời gian với mình?
Tôi còn nhớ câu chuyện như thế này: Có hai cậu bé là bạn thân cùng lớp với nhau, một người tên là
Tom, một người tên Peter. Trong một cuộc thi trượt tuyết, cả hai người may mắn được vào vòng
chung kết. Kết quả cuối cùng, Tom thắng cuộc, Peter tuy mừng cho bạn nhưng đầy tiếc nuối, bố cậu
hỏi ra thì cậu bảo: Con chỉ về đích chậm hơn cậu ấy đúng một giây.
Có không ít người thấy mình tốt rồi thì không muốn tốt nữa, cái đó đúng thật là đáng sợ! Họ sống tốt
hơn bạn bè của họ về tinh thần cũng như phẩm hạnh, rồi một ngày họ cảm thấy chán, rồi họ tự hỏi
mình: Tại sao tôi phải khổ như thế, trong khi bạn bè tôi sống thoải mái hơn, buông thả hơn mà vẫn
thấy sung sướng hơn tôi. Tôi chọn đi con đường này để khiến mình mỏi mệt chi vậy nhỉ? Nếu bạn
đã từng nói với mình như thế thì hãy xem xét lại.
Những người như trên đều không xấu gì, nhưng khi họ vươn lên, rồi tự phong cho mình là con
người tâm tài vẹn toàn rồi thì họ bảo cần gì phải phấn đấu nữa. Ừ vậy đó! hưởng thụ đi? Rồi họ sẽ
dần dần trở về vạch xuất phát. Trở thành một con người tốt đã khó nhưng thấy tốt rồi mà không
muốn tốt nữa thì rất đáng lưu tâm. Có câu:
“Cái tôi tỉ lệ nghịch với sự hiểu biết.” - Albert Einstein
Có hai thứ lớn vô hạn, thứ nhất là vũ trụ và thứ hai là sự ngu dốt của con người. Kiến thức cần phải