Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (54.51 KB, 2 trang )
Nhận diện bóc lột trong điều kiện mới
TT - Lý lẽ cơ bản của những người phản đối chủ trương cho phép đảng viên làm kinh tế
tư nhân là đảng viên thì không được bóc lột.
Bóc lột nghĩa là khai thác
Bóc lột hay đúng hơn là sự ám ảnh của nó đang làm tê liệt khả năng phản ứng của xã hội ta đối
với những nhu cầu của cuộc sống và đòi hỏi của nền kinh tế thị trường. Vì vậy, nếu đổi mới là sự
nghiệp giải phóng thì việc giải phóng khỏi một khái niệm xưa cũ và trói buộc phải là một phần tất
yếu của sự nghiệp này.
Trước tiên, chúng ta phải khẳng định rằng nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung đã hoàn toàn thất
bại - trên đất nước ta và trong phạm vi toàn thế giới. Nền kinh tế mà chúng ta đang theo đuổi từ
khi bắt đầu công cuộc đổi mới đến nay là nền kinh tế thị trường. Kinh tế thị trường là nền kinh tế
dựa vào việc bán và mua các hàng hóa và dịch vụ.
Dịch vụ về bản chất kinh tế cũng là hàng hóa. Hàng hóa thì dồi dào vô kể, trong đó có cả sức lao
động và chất xám. Tất cả những gì bán được thì đều có thể trở thành hàng hóa. Tuy nhiên, sức
lao động và chất xám là những thứ hàng hóa tương đối đặc biệt: chúng gắn với con người. Mua
bán chúng nghĩa là mua bán thời gian khai thác năng lực cơ bắp hoặc năng lực trí não của con
người.
Thế khai thác và bóc lột thì khác gì nhau? Trong nhiều ngôn ngữ trên thế giới, khai thác và bóc
lột là khái niệm tương đồng và chỉ diễn đạt được bằng một từ chung (ví dụ từ “exploit” trong tiếng
Anh chẳng hạn). Như vậy, bóc lột thật ra chỉ là một cấp độ của khai thác. Nếu thiên nhiên bị khai
thác đến mức không thể tự tái tạo được thì đó là sự bóc lột thiên nhiên.
Đối với con người cũng nên được hiểu như vậy. Mà như vậy thì trong nền kinh tế kế hoạch hóa
tập trung, con người vẫn có thể bị bóc lột. Đặc biệt là khi lương và các nhu yếu phẩm không
được cung cấp đủ để người đó có thể tái sản xuất sức lao động và nòi giống của mình.
Thế nhưng trong một nền kinh tế thị trường, giá trị và giá cả là những thứ khác nhau. Giá trị cao
chưa chắc đã có giá cả cao và ngược lại. Bạn có thể bỏ ra hàng ngàn giờ công lao động để sản
xuất ra một chiếc ôtô nhưng chẳng một ai thèm mua nó cả.
Trong trường hợp này, bạn đã tạo ra một núi giá trị (kể cả giá trị sử dụng và giá trị thặng dư),
nhưng về mặt kinh tế bạn chẳng tạo một cái gì ngoài sự lãng phí công sức, tiền bạc và vật liệu.
Vấn đề cơ bản là trên thị trường nhu cầu về một chiếc ôtô “vô danh tiểu tốt” như vậy hoàn toàn
không có.